Mười vạn lý do vì sao – Máy Đánh Chữ Số N

Chương 1: Về quê

Hits: 83

Chương 1: Về quê

Tác giả: Máy Đánh Chữ Số N

Số chương: 88 (còn tiếp)

Editor: Nadia

Bài hát: Không nên thật lòng – Thái Học Phong

Tháng sáu tháng bảy ở huyện Lâm Thành đang là mùa mưa, mấy ngày nay trời mưa dầm dề khiến cho cả huyện dường như được bao phủ bởi một tầng hơi nước.

Thạch Mã Áo là một thị trấn cổ của Lâm Thanh, chẳng qua là chỗ đó không có di tích lịch sử gì để trưng bày cả, ngoại trừ những người đã sống đời đời tại thị trấn nhỏ này, ngày thường cũng chẳng mấy ai tới đây du lịch.

Người dân đại phương phần lớn sống dựa vào nghề nhà nông, một phần hai thổ địa nơi đây là ruộng đất, nhưng mấy năm nay mọi người đã chú hơn tới ẩm thực, rất nhiều người dân quanh thị trấn này đều lái xe tới đây để chọn mua trái cây rau dưa nông dân tự trồng, mua gà vịt nuôi thả, điều này khiến cho kinh tế địa phương phát triển hơn.

Chẳng qua bình thường vào mùa mưa như bây giờ, những khách hàng ngày xưa phần lớn là sẽ không xuất hiện, bởi vậy trong trấn nhỏ này sẽ không có gương mặt nào mới xuất hiện cả.

Khi Cố Sở kéo vali, đeo balo xuất hiện trong thôn Tiểu Dương đã lập tứ khiến cho thôn dân đang đứng tám chuyện tránh mưa trước cửa Ủy ban thôn chú ý.

“Cô gái, cô tìm ai?”

Một bác gái hơi béo mặc áo hoa màu hồng ngắn tay đứng lên, trong tay còn cầm một nắm hạt dưa, nhìn về phía Cố Sở hỏi.

Bà nhìn Cố Sở từ trên xuống dưới, Thạch Mã Áo chỉ rộng như vậy, thôn Tiểu Dương tất nhiên cũng rất nhỏ, hơn nữa giờ đây ai cũng đi ra ngoài làm việc, chỉ có hơn hai mươi hộ là thường trú trong thôn, mọi người thường xuyên gặp mặt, ai mà không biết nhau đâu.

Bà nhìn cô gái lạ mắt trước mặt này.

Hầy, cái đầu của cô gái cũng cao thật, còn để đầu undercut, nhìn từ xa bà còn tưởng là một câu trai.

Bác gái mập cũng cao khoảng một mét sau, những cô gái trước mặt còn cao hơn bà một cái đầu, ước chừng cũng phải cao hơn một mét bảy lăm, thân thể thẳng tắp, nhìn qua giống như người mẫu trên TV vậy.

Ngũ quan cô gái cũng rất đẹp, lông mày đậm, mày mày anh khí, có lẽ do cô hơi gầy nên càng khiến cho ngũ quan sắc nét, lập thể hơn, đôi môi không mỏng không dày, cô gái không đánh son, môi có màu hồng phấn tự nhiên.

Bác gái mập than thở trong lòng, cô gái này mà trang điểm lên nhất định sẽ vô cùng xinh đẹp, nhưng cố tình cô lại học mấy cách trang điểm quỷ quái, con gái mà nhìn y như con trai, cạo đầu, mặc quần dài áo thun, nếu không phải ngực nhô lên một chút, bà đúng thật sẽ cho rằng đây là một cậu nhóc đẹp trai.

Càng nhìn bà các thấy quen mắt.

“Cô Tam Hoa.”

Khác với bác gái mập Lưu Tam Hoa đang trầm tư suy nghĩ, Cố Sở đã gọi ra chính xác tên bà.

Rất ít người biết rằng, Cố Sở mắc hội chứng trí nhớ siêu phàm*, phần thùy trước trán cô hoạt động khác hẳn với người bình thường, phàm là những chuyện cô đã từng trải qua cô đều có thể nhớ kỹ, cụ thể đến từng chi tiết.

*Hội chứng trí nhớ siêu phàm: những người bị hội chứng này sẽ nhớ rõ tất cả mọi thứ mình từng trải qua trong cuộc đời. Họ có thể gợi lại ký ức và cảm giác của ngày hôm đó như nó chỉ vừa mới xảy ra. Nói cách khác họ sẽ không thể nào quên cho dù đó là những ký ức đau khổ và tồi tệ nhất. 

Đây cũng không phải là một “Siêu năng lực” ghê gớm gì, bởi vì tương phản với những điều tốt đẹp, những đau khổ, bi thương, xấu hổ mà cô đã từng trải qua lại trở nên vô cùng rõ ràng, luôn luôn lặp lại trong đại não của cô như chúng chỉ vừa mới diễn ra.

“Cô là con bé nhà họ Sở, tên là, là…Sở…”

Bác gái mập đột nhiên vỗ đùi, nhớ tơi thân phận của Cố Sở, nhưng hơn hai mươi năm đã trôi qua, tất nhiên bà không thể nhớ rõ tên của Cố Sở là gì.

“Cô, cháu đã sửa tên rồi, Cố Sở, cô gọi cháu là tiểu Cố hoặc tiểu Sở đều được.”

Nụ cười của Cố Sở nhạt nhẽo, không thân thiết cũng không xa lạ.

“Cố Sở?”

Nụ cười của Lưu Tam Hoa ngừng lại, bà nhớ tới, lúc con dâu nhà họ Sở ly hôn có đưa một đưa bé đi, thằng bé lớn hơn thì ở lại, đứa con gái thì đi theo mẹ, nghe bảo rằng đã bàn trước khi ly hôn rằng đứa con gái sau này sẽ theo họ mẹ ruột.

Hình như người con dâu kia họ Cố.

Chỉ là cái tên Cố Sở này hình như hơi tùy tiện, đổi họ nhưng vẫn lấy họ trước đó làm tên, nhìn không giống như có quan tâm đến con bé,

“Mới đó đã hơn hai mươi năm không gặp cháu rồi, khi cháu còn nhỏ cô còn từng bế cháu nữa là, mấy năm nay cháu sống thế nào, sao không thấy về thăm ông bà nội, cha và anh trai cháu.”

Nhớ tới chuyện xảy ra mấy năm nay ở nhà họ Cố, Lưu Tam Hoa thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía Cố Sở cũng thêm vài phần thương tiếc và trách móc.

Trách cô đi rồi lại không hề trở về lấy một lần, nhưng trong lòng Lưu Tam Hoa cũng rõ ràng, con gái đi theo mẹ, mẹ ruột chưa chắc đã khen nhà chồng trước lấy một câu, nói nữa, lúc con bé đi đang con nhỏ như thế, chắc còn không nhớ nổi cha mình chứ nói gì tới thân thiết.

“Mẹ cháu đã qua đời mấy năm trước rồi.”

Cố Sở cũng không muốn nói nhiều về chuyện của mình những năm đó, “Lần này cháu về đây là vì chuyện của anh cháu.”

Thấy Cố Sở nhắc tới anh trai mình, sắc mặt Lưu Tam Hoa hơi đổi, mấy người đang dựng lỗ tai lên nghe đăng sau bà cũng lộ ra vẻ mặt khó nói.

Sau khi người con dâu trước mang theo Cố Sở rời đi, nhà họ Sở càng xảy ra nhiều chuyện lớn.

Đầu tiên là ông Sở mất tích, ba ngày sau bị người phát hiện ngã xuống khe núi, đầu đập phải hòn đá, máu chày đầy đất, lúc bị phát hiện xác đã sớm bốc mùi.

Ông Sở là trụ cột chính trong nhà, con trai nhà họ Sở không biết cố gắng, sống cà lơ phất phơ, cũng không tìm nổi công việc ra hồn, một nhà gái trai già trẻ đều sống dựa vào mấy mẫu đất của hai vợ chồng già.

Mỗi khi làm xong việc đồng áng, ông Sở đều sẽ đi tới sau núi chặt một ít cành cây khô, hái một ít rau dại, ít nhiều cũng có thể đem bán lấy ít tiền về để trợ cấp gia dụng, bà Sở cũng không nhàn rỗi, bà sẽ nấu cơm rồi đem qua cho những người già tay chân không tiện trong thôn, mỗi tháng cũng kiếm được một chút tiền công nho nhỏ.

Năm đó mẹ Cố Sở mang theo cô rời đi, trong thôn không ai cảm thấy mẹ cô sai cả, sống cùng một người đàn ông ăn hại không nên thật, thật sự là quá khổ.

Lúc ông Sở vừa mới mất tích không phải không có ai nghĩ tới chuyện đi ra sau núi tìm, chẳng qua trước kia ông Sở chỉ đi lại khu chân núi mà thôi, nới sâu hơn ông không dám vào, ai mà ngờ được ông ấy lại rơi xuống khe núi như vậy.

Nếu không có mấy đứa học sinh không học giỏi nghĩ hái chút đồ ăn hoang dại để đi bát, vô tình phát hiện ra thi thể của ông Sở, nếu không chỉ sợ khi thi thể bốc mùi mới có người phát hiện.

Chưa đầy ba tháng sau cái chết của ông Sở, bà Sở cũng chết đuối ở bờ sông, từ khi bạn già qua đời, bà lão không còn minh mẫn như xưa nữa, có lẽ là lúc giặt quần áo ở bờ sông đứng lên đột nhiên quá, máu chưa kịp lên não, choáng váng nên mới ngã xuống sông.

Lúc ấy cũng không có ai đi ngang qua cả.

Cha mẹ qua đời, con trai nhà họ Sở cuối cùng cũng thanh tỉnh được một khoảng thời gian, lo liệu việc tang lễ cho cha mẹ, sau đó đi ra ngoài làm công.

Cháu trai nhà họ Sở, chính là anh trai Sở Tương Như của Cố Sở, đã bị cha hắn gửi nhờ nhà hàng xóm.

Cứ cách ba bốn tháng Sở Thành Dân lại trở về nhà một lần, mỗi lần về đều sẽ cầm một ít tiền đưa cho gia đình đang nuôi hộ con hắn, lúc mới đầu chỉ có hai ba trăm đồng bạc, sau này giá hàng tăng, số tiền hắn cầm về cũng tăng theo.

Chẳng qua chút tiền đó cũng chỉ đủ cho đưa bé ăn no được vài bữa, rồi mặc lại quần áo cũ của con cái nhà đó.

Ai cũng cảm thấy cậu bé đáng thương, mỗi khi họp chợ xong đều sẽ nhét vào túi áo hắn một miếng bánh cam, một cái kẹo mạch nha…Chỉ là một ít đồ ăn vặt dỗ con nít, vốn là mua để cho con nhà mình ăn, lấy ra mấy cái cho cậu cũng chỉ để cảm thấy nhẹ lòng hơn.

Cứ thế cũng được mấy năm, sau khi Sở Tương Như lên lớp ba thì không còn ở nhờ nhà hàng xóm nữa mà dọn về nhà cũ của nhà họ Sở, sau này hắn cũng tự giữ lấy số tiền mà Sở Thành Dân gửi về, từ đó trở đi bắt đầu sống một mình.

Con nhà nghèo trưởng thành sớm, huống chi là gia đình có tình huống phức tạp như nhà họ Sở, rõ ràng mới chỉ là một đưa trẻ con mà đã sắp xếp cuộc sống của mình ngăn nắp, gọn gàng đâu ra đấy, vừa chịu khó học hành những cũng không quên trồng rau củ ở mảnh đất trước nhà, tiết kiệm tiền mua đồ ăn hằng ngày.

Thằng bé đang tiết kiệm tiền, cha cậu gửi tiền về không nhiều lắm, thằng bé cũng phải tiết kiệm dần dần, có người lớn từng tò mò hỏi cậu, cậu nói cậu muốn tiết kiệm tiền để đi tìm mẹ và em gái, em gái thích ăn bánh, cậu muốn mua một hộp bánh rồi đi tìm em gái mình.

Sau này cậu càng ngày càng im lặng quái gở, người khác hỏi cậu có còn tiết kiệm tiền không, cậu chỉ nhìn chằm chằm người đối diện chứ không hề trả lời.

“Cha cháu đã qua đời ba năm trước rồi, tang lễ do anh con chuẩn bị… Sau này nó cũng không đi học nữa, cả ngày nằm nhà…”

Lưu Tam Hoa ấp úng nói, bà cũng ngại nói thẳng cho Cố Sở rằng, sau khi cha mất thì anh trai cô đã trở nên vô dụng, trở thành người giống như cha cô.

Thật ra thành tích học tập của Sở Tương Như rất tốt, tuy rằng cậu sống một mình, nhưng trong thôn còn có một người có quan hệ họ hàng với nhà họ Sở, nói đi nói lại, trước đây anh trai ruột của ông Sở cũng ở cùng thôn mà.

Tuy rằng mọi người không muốn phí công nuôi một đứa trẻ, nhưng mỗi nhà cho một ít thức ăn, góp một ít tiền học phí, ít ra cũng có thể nuôi hắn học xong cấp ba, đến lúc đó thi đậu đại học, không phải còn có khoản vay nợ học phí sao, dựa vào bản lĩnh của cậu, kiểu gì cũng có thể học xong đại học.

Bàn bè thân thích bỏ tâm suy xét tới chuyện của Sở Tương Như, nhưng cậu lại không hề cảm kích, vốn dĩ cũng không thân thiết gì cho cam, thấy cậu vẫn chấp mê bất ngộ như vậy, dần dần, người tới khuyên bảo cũng chẳng còn mấy.

Chỉ là mỗi khi gặp nhau họ vẫn thở dài một tiếng, nhà họ Sở xem như tàn rồi.

“Bắt đầu từ một tháng trước đã không nhìn thấy bóng dáng anh trai cháu đâu, chú họ cháu phải cạy cửa để vào, chỉ phát hiện một bãi máu ở trong phòng, mọi người trong thôn vội báo cảnh sát, cảnh sát tới, kiểm tra chỗ máu, nói rằng đó là máu của anh trai cháu, nhưng mà cháu cũng đừng lo lắng quá, vẫn chưa tìm thấy người mà, có lẽ, có lẽ hắn vẫn còn sống.”

Một bà lão gầy gò xen mồm.

“Ai, năm đó sau khi cha cháu qua đời mọi người trong thôn cũng muốn đi tìm mẹ cháu, chỉ là Trung Quốc lớn như thế, tìm hai người không dễ, nhưng mà cháu gái à, lần này là ai tìm đến kể về chuyện của anh cháu thế?”

Bà lão này hơi nghi ngờ.

Năm đó sau khi Sở Thành Dân chết phản ứng đầu tiên của người trong thôn đó là đi tìm vợ cũ của hắn, cho dù trước kia ly hôn đã cãi nhau một trận to, nhưng con trai là con ruột, người phụ nữ kia có lẽ vẫn đồng ý nuôi dưỡng đứa con trai này, hơn nữa, chết cha ăn cơm với cá, chết mẹ liếm lá ngoài đường. (Đừng nói với tui mấy nàng không biết câu này nhé!)

Chỉ là vợ cũ là người tỉnh ngoài, chế độ hộ khẩu những năm đó chưa được hoàn thiện như ngày nay, giữa các tỉnh với nhau không hề có liên hệ, tìm một thời gian vẫn không thấy, người trong thôn đã từ bỏ.

Người chưa từng xuất hiện gần hai mươi năm hôm nay đột nhiên lại trở về, sao có thể không khiến cho người khác suy nghĩ nhiều đâu.

Tất nhiên không phải là họ cảm thấy Cố Sản tới để kế thừa tài sản, nhà ở của nhà họ Sở vừa cũ vừa nát, làm sao có đồ gì đáng giá cho được.

“Có người gửi cho cháu một lá thư.”

Trong thư nói rằng anh trai cô mất tích, còn gửi thêm một nửa miếng bánh dính máu…

P/s: Nếu đã ngán ngẩm với những thể loại ngôn tình, xuyên nhanh,… bình thường khác thì “Mười vạn lý do vì sao” là một bộ truyện vô cùng thích hợp cho bạn. Nhất là những bạn thích cảm giác hồi hộp, gay cấn, động não,… Hơn nữa, đây cũng là một bộ truyện rất “tình”.

Truyện được đăng tại Mái ấm của Nadia, Wattpad và Dembuon.vn.

One thought on “Chương 1: Về quê

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *