Cứu vớt vật hy sinh boss [Edit][Xuyên nhanh]

Chương 10: Thái giám lộng quyền (5)

Hits: 182

Cứu vớt vật hy sinh BOSS – Chương 10: Thái giám lộng quyền (5)

Tác giả: Cố Tô An Tạ Tịch

Editor: AnGing

Bài hát: Mộng bất lão –  Ngân Lâm

Sau khi gọi tên nàng, Minh Tịnh Hàm rốt cuộc cũng cảm thấy sợ hãi, trong đôi mắt cứng cỏi kia tràn ngập nước mắt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng màu xanh lá cây của Hiền Hiền dần dần tiến đến, giọng nói khàn khàn do gào thét quá nhiều vang lên bên tai cậu.

“Điện hạ đừng sợ, đường phía trước không dễ đi, chúng ta không thể đi tiếp, đợi lát nữa nô tài ôm lấy điện hạ, chúng ta sẽ ngã xuống mặt đất, nhưng điện hạ đừng sợ, sẽ không đau một chút nào đâu.”

Tĩnh Hảo liếm đôi môi khô khốc, cười với cậu bé do sợ mà cả khuôn mặt đều tái nhợt, nhẹ nhàng an ủi cậu.

“Điện hạ tin ta, nô tài sẽ không để cho điện hạ bị thương, đợi lát nữa điện hạ chỉ cần nhớ buông tay đang ôm ngựa ra là được.”

Cậu nhóc ra sức gật đầu, gương mặt ướt đẫm nước mắt. Tĩnh Hảo hít vào một hơi, vẫn duy trì hai con ngựa chạy song song, hít một hơi dùng sức dồn lực vào chân, xoay người nhào tới chỗ cậu nhóc, cậu nhóc cũng vừa kịp thả tay, hai bên hỗ trợ lẫn nhau, rốt cuộc tránh khỏi vận mệnh bị ngựa đạp thành thịt nát, ngã xuống đám cỏ.

Lăn vài vòng trên cỏ, theo lực quán tính, Tĩnh Hảo thở hổn hển mấy hơi, nhìn cậu bé con được mình trong lòng, lại cười với cậu một cái, xoa mái đầu rối bù an ủi hắn.

“Điện hạ có bị làm sao không?”

Hạt đậu nhỏ ngơ ngác nhìn nàng, mãi tới lúc nàng nói lại lần thứ hai, mới nín khóc lắc đầu, gương mặt ấm ức.

“Điện hạ thấy không, nô tài nói sẽ không để người bị thương.”

Tĩnh Hảo lấy cỏ khô dính trên tóc cậu xuống, nhìn cậu nhóc chép miệng cố nén khóc.

“Cho nên điện hạ có thể đừng thể hiện như thể nô tài phạm lỗi lớn lắm được không?”

Cậu bé bẹp miệng ngẩng đầu lên nhìn nàng, đột nhiên liền chui vào lòng cô, mặt chôn trên vai cô, đôi tay vòng qua cánh tay cô túm chặt quần áo sau lưng cô giọng nói nghẹn ngào.

“Hiền Hiền, phụ hoàng thật sự không thích ta, ông ấy ước gì ta cứ thế chết đi.”

Giọng nói non nói giờ đây không còn trẻ con nữa, mang theo sự chắc chắn xen lẫn đau lòng của một đứa trẻ khát vọng tình thương của cha khi nhận ra sự thật.

“Ông ta thật sự muốn giết ta, hắn tự mình bế lên con ngựa kia.”

Cổ nàng dần trở nên ướt sũng, thấm qua tầng tầng lớp lớp quần áo, chạm tới làn da của cô.

Tĩnh Hảo không biết nên an ủi như thế nào, với những đứa trẻ khác cô còn có thể nói rằng không phải đâu, nhưng với Minh Tịnh Hàm thì lại không thể, sát ý của Bình Tông vẫn còn đó, nếu cậu không đề phòng, sau này chuyện như thế lại xuất hiện, cậu còn có thể bảo toàn mạng sống hay không còn chưa biết.

Hơn nữa với thân phận của nàng không thể luôn luôn che chở cho cậu được.

Nhưng nghĩ tới đứa trẻ vốn trước đó còn vô cùng hào hứng, nàng lại không thể nói lên lời thừa nhận việc này, không muốn rắc muối lên vết thương của cậu.

Cuối cùng nàng chỉ nâng tay lên ôm lấy tiểu đậu đinh khóc nức nở trong lòng.

“Nô tài sẽ ở bên điện hạ.”

nàng trần thuật sự thật, dùng giọng nói dịu dàng nhất an ủi đứa bé ngay từ lúc mới sinh đã phải chịu khổ này.

“Trước khi điện hạ không cần nô tài nữa, nô tài sẽ vẫn luôn ở bên điện hạ.”

Chờ đến lúc Ngụy Hiền bỏ mình, cậu cũng đã mười bảy, mười tám tuổi, những ai đã từng có thể tổn thương cậu đều sẽ biến thành một nắm đất vụn, cậu sẽ chân chính đứng ở trên đỉnh thế giới, nắm giữ quyền lực chí cao vô thượng, trở thành minh quân lóa mắt nhất trong《 Thái Minh Sử 》, trở thành người được người đời sau ca tụng.

Cảm giác được đôi tay sau lưng càng chặt hơn, Tĩnh Hảo vỗ nhẹ lưng cậu, nhẹ nhàng hứa hẹn.

“Ta sẽ giúp điện hạ.”

Hai con ngựa đều chạy trốn không rõ tung tích, hai người chỉ có thể vật vã đi trở về doanh địa, vốn dĩ Tĩnh Hảo muốn cõng cậu nhóc bé bỏng, kết quả bị cự chối một cách vô tình, đang đi đường gặp một vũng bùn cậu nhóc còn dẫm chân vào, làm bản thân nhơ nhuốc.

Minh Tịnh Hàm cúi đầu nhìn bào phục đã bị bẩn, hung hăng dụi mắt, lau hết nước mắt đi.

“Hiền Hiền.”

Giọng nói cậu nghẹn ngào.

“Lát nữa đừng nói là ngươi đã cứu ta, hãy nói rằng tự ta ngã từ trên ngựa xuống.”

Tĩnh Hảo ngẩn ra.

Cậu nhóc yên lặng nhìn cô, trên mặt còn vương nước mắt, giọng nói bất lực giống như chú báo con lần đầu săn thú đã bị cào một miệng vết thương lớn, một bên chịu đựng đau liếm sạch sẽ miệng vết thương, một bên còn muốn lo lắng mình sẽ đói bụng.

“Ta không thể để hắn giết ngươi, nếu thật là ngươi đã cứu ta, hắn nhất định sẽ giết ngươi.”

Tiểu đậu đinh trên mặt còn mang theo nước mắt nước mũi tèm nhem chưa khô, khuôn mặt lại kiên định, cố gắng thể hiện ra dáng vẻ dũng cảm bảo vệ thủ hạ thân cận khỏi phụ hoàng của mình.

“Ta biết bọn Điền Chương đều đã chết, lúc bọn họ lén nói chuyện ta đều nghe được.”

Hạt đậu nhỏ duỗi tay xoa đôi mắt không ngừng, ngăn cản nước mắt nhiều lần muốn chảy ra, đứng ở tại chỗ gắt gao nhìn chằm chằm nàng.

“Ta cũng sẽ bảo hộ Hiền Hiền, sẽ không làm Hiền Hiền giống như bọn họ.”

Tĩnh Hảo đột nhiên duỗi tay sờ soạng đầu của cậu, mái tóc mềm mại dính bùn lầy khô xơ, cọ vào tay có chút khó chịu, nhưng nàng vẫn cười với cậu, “Được, điện hạ bảo hộ ta, ta bảo hộ điện hạ, không ai có thể tổn thương chúng ta được.”

Bình Tông ngồi tại chỗ chờ tin tức, đột nhiên hoài niệm lại chuyện cũ khi ông còn nhỏ, khi đó mẫu hậu là Hoàng Hậu tôn quý, lại bị các loại phi tần tranh đoạt sủng ái, con trai của phụ hoàng lại đông, ông ta chỉ là một đứa con vợ cả vô dụng, sớm đã chìm nghỉm trong đám huynh đệ.

Tình huống lúc đó của mẹ con bọn họ đúng là ngàn cân treo sợi tóc.

Nhưng khi đó mẫu hậu vẫn luôn luôn che chở ông ta, để ý từ việc ăn uống, không có chỗ nào bất cẩn, tuy rằng ông ta không được thích, có hào quang con vợ cả và một người mẫu hậu như thế, đúng thật là muốn gì được nấy.

Ông ta không hề giống như một vị vua, mà giống như một con rối hơn.

Giờ đây người biến ông ta thành một con rối đã chết, rốt cuộc đã không còn ai có thể ngăn cản ông ta nữa, không ai có thể can thiệp vào quyết định của hắn được nữa, đúng vậy, không còn ai nữa.

Bình Tông mới hiện được một chút ý cười, đảo mắt đã thấy hai người đi từ xa tới.

Cậu nhóc đi phía trước vừa thấy ông ta đã lao tới, đôi mắt đỏ bừng vô cùng tủi thân.

“Phụ hoàng, nhi thần… Nhi thần biết cưỡi ngựa, nhưng con ngựa kia lại hất con xuống…”

“Hất ngươi xuống?”

Bình Tông lặp lại một lần, nhìn về phía ánh mắt vô thức tránh né của con trai mình, tầm mắt ông ta đảo về người phía sau cậu, tên thái giám tàn tạ kia.

“Ngươi ngã ngựa mà lại không hề bị thương một chút nào cả ư?”

Gương mặt vừa mới hồng hào lên một chút của Minh Tịnh Hàm đã nhanh chóng tái nhợt, đôi môi cậu run run muốn dối lại thôi, không nói nên lời.

“Hồi bệ hạ.”

Tĩnh Hảo cung kính quỳ xuống, cúi đầu không thèm nhìn sắc mắt của ai ở đây cả.

“Lúc nô tài chạy tới đúng lúc thấy Thái Tử điện hạ ngã từ trên ngựa xuống, chỉ nhìn thầy từ xa có một cái bóng mờ ảo, có lẽ là tiền hồn chưa an, nấn ná ở cạnh chưa chịu rời khỏi, một lòng muốn bảo vệ con nối dõi của bệ hạ.”

Nàng liếm đôi môi khô khốc, giọng nói nghẹn ngào hòa cùng tiếng gió gào thét giữa cánh đồng bát ngát, giống như oan hồn tố trạng.

“Nô tài nghe nói, dân gian có đồn nếu trong nhà có người già qua đời, nhất thời vẫn chưa nỡ từ bỏ mà rời đi, bọn họ vẫn còn vương vấn ở dương gian, che chở cho đời sau của mình.”

Bên cạnh người có người hốt hoảng kêu một tiếng bệ hạ.

Giọng nói Bình Tông run rẩy, “Ngươi…ngươi, nói năng cô căn cứ, câm miệng cho ta!”

Tĩnh Hảo ngậm miệng quỳ không nhúc nhích, trước kia khi nàng xem xét tư liệu cũng đã hiểu được tám chín phần con người của Bình Tông, cả đời ông ta trưởng thành dưới cánh chim của mẹ ruột, cho dù bây giờ có quyền lực thật sự thì vẫn giống như con sư tử được nuôi trong sở thú, bị rút răng nhổ vuốt mà thôi.

Giả vờ tàn nhẫn, ấy mà khi nhắc tới đến Thái Hậu một cái là hốt hoảng liền.

Có lẽ Hoàng Hậu cũng đã sớm đoán được tính cách này của ông ta nên mới có thể để cho một người dám nhắc tới Thái Hậu như nàng ra phân phó bên cạnh con trai mình.

Thay vì đề phòng Bình Tông, không bằng đề phòng những phi tử giỏi đoán thánh ý bên cạnh ông ta, lúc nào cũng chỉ mong con mình được lên ngôi kế vị.

Sau Tĩnh Hảo vừa quỳ vừa suy tư về nhũng tình huống tương lai có thể phát sinh, mãi cho tới lúc đầu gối ê ẩm mới nghe được một giọng nói nghiến răng nghiến lợi vang lên,”Bãi giá, hồi cung.”

Cảnh An năm thứ hai mươi ba và năm thứ hai mươi bốn, toàn bộ cung nhân trong Sùng Minh điện đã thấp thỏm lo âu mà sinh sống, càng ngày bệ hạ càng bất mãn đối với Thái Tử điện hạ, đã nhiều lần ban chiếu thư phế thái tử nhưng lại bị quần thần phản bác, một đám lão thần cứ luôn nhắc mãi về giang sơn xã tắc và cơ nghiệp trăm năm trên triều đình, thường thường lấy chuyện của Thái Hậu ra để nói, khiến cho bệ hạ tức giận, ban chết cho toàn bộ đám trung thần.

Bệ hạ càng điên cuồng, Thái Tử lại càng phấn đấu, chẳng những văn võ song toàn, lễ nghĩa đối đãi với triều thần lại càng chu toàn, so với Tam điện hạ yêu dấu luôn gây họa của bệ hạ thì ý định của triều thần càng rõ ràng, họ muốn bảo vệ giang sơn xã tắc khỏi bệ hạ.

Bệ hạ không phế được Thái tử, nên càng không thèm giả nai nữa, thích khách bay qua bay lại Sùng Minh điện nhiều như chim, đến mức ngay cả cung nhân tạp vụ cũng chai lỳ luôn, chỉ biết âm thầm cảm thán —— còn may có Ngụy công công ở đây.

Nói đến Ngụy công công, người phụ trách dâng ngự thiện của Sùng Minh điện vô cùng hớn hở, xem người ta như Bồ Tát sống đã cứu mạng mình.

“…Lần đó Lưu phi nương nương ban cho một bát bảo vịt, còn chưa mở nắp đã đã ngửi thấy mùi vị, thật là…Ta còn đang cảm thấy mình thật may khi được dùng thử ngự thiện cơ đất, ai ngờ Ngụy công công vội vàng đoạt lấy, thuận miệng liền nói câu ‘ có độc ‘, lúc đó ta run rẩy, làm đổ đồ ăn xuống đất, con chó của Thường công công chạy lại, mới cắn một miếng đã thất khiểu đổ máu mà chết!”

Hắn vừa mở lời thì đã có người tiếp theo phụ họa.

“Chuyện ngươi kể cũng thường thôi, đợt trước ta đang tuần tra trong sân, đột nhiên cảm thấy lạnh gáy, bên cạnh có người ngã bùm xuống bỏ mình, Ngụy công công đang đứng trên hành lang bỗng quay lại, phân phó một câu, “dọn cho sạch sẽ”, ta còn tưởng rằng nàng phân phó ta, còn chưa kịp động thủ, trên mái hiên đã có mấy người mặc đồ đen xuất hiện, thu dọn trong nháy mắt, ngay cả một sợi tóc cũng không lưu lại.

Về loại hiểu biết này, mỗi một cung nhân trong Sùng Minh điện có thể kể ra những chuyện không trùng nhau, lập tức đua đòi mồm năm miệng mười kể lể, cuối cùng nhất trí gật đầu cảm thán một câu.

Còn may có Ngụy công công ở đây.

Bên ngoài Sùng Minh điện, các cung nữ đứng gác ngoài điện rốt cuộc nghe thấy được động tĩnh bên trong, nối đuôi nhau chuẩn bị hầu hạ Thái Tử điện hạ thức dậy.

Trường màn màu vàng kim được kéo ra, Thái Tử điện hạ trưởng thành nhanh chóng sau hai năm, cậu đã không còn là hạt đậu nhỏ cố ý trốn dưới gầm giường để không cho cung nữ tìm thấy nữa, cậu liếc mắt một vòng không tìm được người mình muốn tìm, trầm mặt để cung nữ hầu hạ thay quần áo rửa mặt.

Mãi cho tới lúc đồ ăn sáng được dâng lên mà vẫn không thấy người đâu, Minh Tịnh Hàm thả chiếc đũa dừng ăn lại.

“Ngụy Hiền ở đâu? Gọi nàng lên cho ta.”

Cung nữ bị hắn hỏi sợ tới mức quỳ rạp xuống đát, tới cả giọng nói cũng run rẩy.

“Nô…Nô tỳ, nô tỳ cũng không biết.”

Tối hôm qua trước khi Ngụy công công bị người của thận hình tư đưa đi đã dặn các nàng phải ổn định Thái Tử điện hạ, nhưng điện hạ đâu dễ bị gạt như thế, hơn nữa trước đó cũng đã từng có người lừa hắn, nhưng sau khi điện hạ thấy Ngụy công công máu me đầy người bị nâng trở về, đã kêu người đánh chết cũng nữ kia ngay trước mặt.

Nàng chính là muốn lừa cũng không dám lấy mạng lừa.

Vừa thấy vẻ mặt của nàng ta, Minh Tịnh Hàm cũng không cần nàng ta nói thêm cái gì nữa, xốc bạn bạo nộ như con thú dữ tức giận.

Cậu nắm chặt tay, gương mặt phúng phính đỏ bừng, tìm kiếm vật phát lử giận.

“Ông ta muốn ta chết, ông ta chỉ muốn ta chết…Vậy vì sao không tự mình cầm hẳn cây đao lại đây giết ta luôn đi! ”

Một đám cung nhân súc ở trong góc run bần bật, không ai dám nhiều lời một chữ.

Mấy năm nay, Ngụy công công vì che chở điện hạ đã trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của bệ hạ, tìm được cơ hội thì luôn muốn lột vài lớp da của nàng ra, tuy rằng lần nào Ngụy công công cũng nhịn được, tuy nhiên mấy lần trước khi thấy nàng máu me be bét bị nâng trở về, ngay cả thái y cũng nói cứu trị không được.

Lúc đó điện hạ giống như sắp phát điên.

Rõ ràng vẫn chỉ là một bé trai chưa tới năm tuổi, vậy mà ngay cả cái thị vệ cũng đều không ngăn được, Hoàng Hậu nương nương vội vàng tới còn bị ngăn ở ngoài cửa, trong đại điện ngoại trừ giường Ngụy công công nằm, những phương khác đều bị phá nát.

Sau đó Ngụy công công tỉnh lại, cố viết một phương thuốc, uống ba chén mới nhặt lại được cái mạng.

Lúc Điện hạ nổi điên, cũng chỉ có Ngụy công công mới có thể ngăn lại chút, bọn họ không ai dám vào, sợ bị ném vỡ đầu.

“Điện hạ.”

Cửa đại điện đột nhiên truyền đến giọng nói, thời gian giống như bị nhấn nút tạm dừng, Minh Tịnh Hàm không dám tin quay đầu lại.

“Hiền Hiền?”

Tĩnh Hảo buông tay che vai bước vào trong điện, ý bảo cung nhân thu thập sạch sẽ mảnh vỡ và thức ăn thừa đi.

“Điện hạ bất mãn với đồ ăn, để cung nhân thay đổi là được, hà tất tức giận đến vậy.”

“Ngươi…Ngươi không sao? Rõ ràng…”

Thái Tử điện hạ nói còn chưa nói xong, một thái giám nhỏ đã hoang mang hoảng hốt chạy vào, khi quỳ xuống đáp lời còn thở dốc mạnh.

“Điện…Điện hạ, bệ hạ, bệ hạ băng hà!”

Mùa đông Cảnh An năm thứ hai mươi bốn, Bình Tông kịch tính lặp lại quỹ đạo của Thái Hậu, khi đứng dậy ở đại điện đột nhiên ngã quỵ trên đất, thái y còn chưa kịp đến đã qua đời.

Vị Hoàng đế bệ hạ này đắc ý chưa đến hai năm đã qua đời khiến cho chúng đại thần đều thở phào nhẹ nhõm, theo ý của Hoàng Hậu lập Thái Tử điện hạ 6 tuổi lên làm hoàng đế, ra lệnh cưỡng chế chúng hoàng tử rời đi kinh đô đi về phía đất phong, những phi tần không có con nối dõi thì đưa đến chùa miếu hoàng gia, hậu cung náo nhiệt năm xưa vốn do Bình Tông không ngừng nạp tiến hoàng cung giờ đây lại quay trở về vắng lặng.

Sùng An năm thứ nhất.

Niên đại phồn thịnh nhất trong sử ký sắp được mở màn, vị hoạn quan chuyên quyền bị người người thóa mạ cũng sắp sửa bước lên quỹ đạo lịch sử.

P/s: Vẫn chưa khỏi sốt cơ các nàng ạ.  Từ thứ tư đến giờ rồi đấy.  Hic.

Truyện chỉ được đăng tại: Mái ấm của Nadia, Wattpad, Dembuon.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *