Cứu vớt vật hy sinh boss [Edit][Xuyên nhanh]

Chương 12: Thái giám lộng quyền (7)

Hits: 16

Cứu vớt vật hy sinh BOSS – Chương 12: Thái giám lộng quyền (7)

Tác giả: Cố Tô An Tạ Tịch

Editor: AnGing

Bài hát: Bách hoa tàn – Thôi Tử Cách (Lệ Cơ truyện Ost)

 

Cuối xuân, buổi sớm đến càng ngày càng nhanh, chỉ mới giờ Thìn đã xuất hiện những tia nắng ban mai bé nhỏ, bao phủ lên ngói vàng ánh kim trong hoàng thành, chiết xạ ra ra ánh sáng tôn quý .

* Giờ Thìn: giờ Rồng – khoảng 7-9 giờ sáng.

Bên ngoài Trường Minh điện, các nô bộc phụng dưỡng bệ hạ đang xếp thành một hàng, trong tay bưng các công cụ rửa mặt, chỉ chờ người ở trong gọi vào điện.

Một tiếng kêu sợ hãi, sợ tới mức người ngoài điện đều ngây người ngẩn ngơ, người dẫn đầu dừng một chút, thấp giọng phân phó một cô cung nữ.

“Đi tìm xem Ngụy công công đang ở đâu, nếu nàng rảnh, thỉnh nàng lại đây nhanh lên.”

Nhìn cung nữ vội vàng chạy xa, đại cung nữ dẫn đầu mới mang theo một đám người mở cửa đi vào, tiếng bước chân an tĩnh đến mức không tồn tại, một đám đều nghiêm túc cúi đầu nhìn dưới chân, quản tròng tốt mắt của mình, không dám chuyển loạn một chút.

Hai người tiến lên kéo ra một tầng màn, đại cung nữ dẫn đầu quỳ gối tiến lên trước dò hỏi.

“Bệ hạ muốn dậy ạ?”

Người bên trong nhàn nhạt đáp lại.

Cung nữ đã được huấn luyện lập tức chỉ đạo đội hình, thoăn thoắt sắp xếp dụng cụ rửa mặt, một vài người tiến lên kéo ra lớp trướng màn cuối cùng, hầu hạ bệ hạ mặc tốt long ủng, cẩn thận đặt đồ vật vào nơi không vướng tay bệ hạ.

Minh Tịnh Hàm dùng khăn lông ấm lau mồ hôi lạnh trên trán, cau mày mở miệng.

“Ngụy Hiền đâu? Từ tối hôm qua đến giờ vẫn ở Tư Lễ Giám chưa về sao?”

Hiển nhiên vẻ mặt của cậu không tốt là do nghĩ tới chuyện này, cậu ném khăn lông vào chậu rửa mặt khiến nước văng ra tung tóe trên đất, khiến cho cũng nữ bưng bồn sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, cái trán dán xuống đất, run đến rốt mức không nói nên lời.

Cả đám quỳ rạp xuống, cung nữ dẫn đầu không dám không trả lời vấn đề của bệ hạ, chỉ có thể cố gắng trấn định, chọn lời bệ hạ muốn nghe để nói.

“Hành trình của Ngụy công công nô tỳ không dám thám thính, chỉ là một canh giờ trước nghe nói còn ở Tư Lễ Giám, cố ý phái tiểu thái giám phân phó muốn hầu hạ bệ hạ cho tốt.”

Minh Tịnh Hàm hừ một tiếng, thiếu niên mười sáu tuổi, mắt sáng ngũ quan cũng dần dần nảy nở, đẹp tới mức đoạt hồn câu phách, meng theo khí phách của một đế vương đăng cơ tuổi trẻ, càng khiến cho người khác không dám nhìn thẳng.

“Càng ngày nàng càng bận.”

Cậu xoa tay vào chiếc khăn lông mới cung nữ dâng lên.

“Phái người đi nói cho nàng, nói rằng tối qua trẫm lại gặp ác mộng, hỏi nàng có muốn trở về nhìn không.”

Cung nữ khom người đồng ý.

Được bệ hạ phân phó, chẳng mấy chốc người chạy chân đã trở lại trước khi bệ hạ dùng đồ ăn sáng.

“Người của Tư Lễ Giám bên kia nói Ngụy công công giờ Tỵ canh ba mới hồi phòng, lúc này sợ là đang ngủ, bảo nô tài tới hỏi ý tứ của bệ hạ xem người có muốn đánh thức Ngụy công công hay không?”

*Giờ Tỵ: Khoảng 21h-23h

Cũng khó trách bọn họ lại cẩn thận như thế, chỉ là lúc trước khi bệ hạ triệu Ngụy công công, người tìm trực tiếp đánh thức Ngụy công công dậy, kết quả lần đó bệ hạ hứng khởi kéo Ngụy công công đi cưỡi ngựa, Ngụy công công suýt nữa thì ngã thẳng từ trên ngựa xuống, bệ hạ trở về hung dữ trách phạt người đánh thức Ngụy công công, suýt nữa thì mất mạng.

Vậy nên sau đó, nếu lại có chuyện này, bọn họ sẽ tới hỏi nguyên do rồi trở về báo, thà đi thêm một chuyến nhưng giữ được cái mạng.

Quả nhiên, bệ hạ cau mày xua tay.

“Nàng ngủ thì để cho nàng ngủ, sai người hầu hạ cẩn thận một chút, đừng đánh thức nàng.”

Minh Tịnh Hàm không vui ra ngoài đi dạp một chút, một phần là do cơn ác mộng cậu lại nằm mơ thấy tối qua, phần còn lại là do tình hình gần đây khá rắc rối, ngay cả mặt cũng chẳng được thấy mấy lần.

Ai ngờ đám đại thần trên triều kia còn nước mũi nước mắt tùm lum cáo trạng với cậu, nói bóng nói gió đơn giản là muốn tố cáo chưởng ấn thái giám Tư Lễ Giám ỷ vào sự sủng ái của bệ hạ mà lạm dụng chức quyền hãm hại trung lương, mong bệ hạ thánh minh, sớm ngày khiến cho tên gian thần kia đền tội.

Càng nghe cậu càng mất kiên nhẫn, chẳng qua là bọn họ e ngại quyền lực của Tư Lễ Giám và thủ đoạn của Hiền Hiền nên không dám trực tiếp chỉ trích Hiền Hiền, ngay cả những án mạng họ lấy ra để nhắm vào Hiền Hiền cũng chỉ là gián tiếp, không có cái nào có thể chỉ đích danh tội trạng của HIền Hiền được, thế mà còn cố tình đứng đây kêu gào làm loạn các thứ, đúng là bọn chúng cho rằng chỉ cần bắt được một người thì có thể chứng minh được bọn họ là trung thần ngạo cốt thanh cao cơ đấy.

Những người thực sự có ngạo cốt đã sớm chết từ lâu.

“Bệ hạ.”

Người nói chuyện là thập nhị hoàng thúc của cậu, bình thường thích ỷ lại vào bối phận của mình để xen vào chuyện của cậu.

“Lần này người bị hại không phải là ai khác, mấy vị trước thì không nói làm gì, nhưng đây là Lý Thiên Niên Lý đại nhân, khi ông ấy rời đi bá tánh Hồ Châu đã rưng rưng đưa tiễn từ ngõ hẻm, nhưng Lý đại nhân còn chưa kịp đến kinh đô nhậm chức, đã bị người chặn giết nửa đường, thi thể cũng không thấy, bệ hạ.”

“Còn có thôi đại học sĩ lúc trước bị đẩy ra Ngọ môn xử trảm, Hoàng đại nhân tự sát trong ngục, đây đều là rường cột nước nhà ,bệ hạ…”

Bị một đám người ríu rít tới phiền, Minh Tịnh Hàm dứt khoát nói một câu.

“Nếu chư vị đại nhân có nhiều nỗi oan muốn tố khổ như vậy, vì sao không nói trước khi mấy vị đại nhân kia bị định tội, cố tình đợi người ta chết rồi, còn nhân lúc Ngụy HIền không có mặt, tới nói xấu trước mặt trẫm?”

Các đại thần liên can hai mặt nhìn nhau.

Minh Tịnh Hàm dứt khoát bãi triều, đi nhanh tới Trường Minh điện, đột nhiên cậu lại đổi ý, kêu ngừng long tiễn, vẫy lui đám cung nhân định đi cùng, đi một mình tới tiểu viện mà Tĩnh Hảo sống.

Tuy rằng cậu không tin hắn không tin những người đó là do Hiền Hiền giết, nhưng nhiều người nhắc tới chuyện này như thế, vẫn cần phải đi tra xét lại.

Tìm ra điểm yếu để chặn họng đám kia, cái đám rảnh rỗi không có việc gì làm chỉ biết hoài nghi Hiền Hiền.

Quyết định xong Minh Tịnh Hàm đi nhanh hơn, cho dù khi vào cửa viện chú ý tới chung quanh không có lấy một cái bóng của người hầu cũng không để ý lắm, dù sau bình thường Hiền Hiền cũng không thích người khác hầu hạ nàng, ngay cả những thủ hạ nàng tín nhiệm nhất cũng bị bắt bảo trì khoảng cách, trong viện không có ai cũng không kỳ quái.

Cậu đứng cạnh cửa nghĩ tới khả năng Hiền Hiền còn đang ngủ, theo bản năng đẩy nhẹ cửa.

Sau đó…

Thiếu niên mười sáu tuổi thấy một bóng dáng trắng như bạch ngọc trong phòng tối, trong phút chốc mất đi khả năng ngôn ngữ.

Sau khi Tĩnh Hảo xác định xong tin tức trở về từ Tư Lễ Giám, xoa huyệt Thái Dương lên giường định ngủ một giấc nghỉ ngơi một chút, nhưng thực rõ ràng, khi thân thể mệt mỏi tới cực độ, hiển nhiên việc ngủ không phải là một sự lựa chọn được tiếp thu một cách dễ dàng.

Nó đã mệt đến nỗi quên mất cách tiến vào giấc ngủ.

Nằm trên giường nhắm mắt cả nửa canh giờ mà vẫn không ngủ được, Tĩnh Hảo dứt khoát đứng dậy gọi người chuẩn bị nước ấm mang vào phòng, tính tắm xong xong ăn một ít, sau đó suy nghĩ xem nên ngủ bù kiểu gì.

Ngâm mình trong nước ấm mười lăm phút, khi nàng đang chuẩn bị đứng dậy mặc quần áo, đột nhiên cảm giác được một ánh mắt nóng rực phía sau, nhìn chằm chằm vào nàng, hơn nữa còn quét một đường xuống phía nửa người dưới của nàng.

Nữ nhi giả dạng làm thái giám cũng không có quá nhiều vấn đề, bộ phận đặc thù của con gái đã bị nàng sớm buộc lại thành công tiến hóa thành sân bay, nhưng vì cẩn thận, lúc nàng tắm gội không có khả năng để lại bất luận kẻ nào ở trong sân, cho nên, ai sẽ xuất hiện ở chỗ này?

Không kịp suy nghĩ cẩn thận, một tay với lấy quần áo, một tay cầm muỗng gỗ trong thau tắm ném qua, buộc nhanh đai lưng, đeo mặt nạ lên.

Nhìn thấy người tới lập tức buông lỏng tay.

“Bệ hạ?”

Nàng nhìn muỗng gỗ rớt bên chân thiếu niên, lại nhìn dấu vết hồng hồng trên trán thiếu niên.

“Sao đột nhiên ngài lại tới đây? Vì sao lúc tới không cho người thông báo một tiếng?”

Tay nàng vô thức nắm chặt trong ống tay áo to rộng, một nỗi sợ vô danh dần bò lên sống lưng nàng, khiến cho nàng vô thức thẳng thắn sống lưng.

“Lúc này nô tài chưa ăn mặc quần áo chỉnh tề, mong bệ hạ có thể tránh đi một chút, cho phép nô tài thay y phục.”

Trong đầu Minh Tịnh Hàm vẫn còn spam lại hình ảnh vừa nãy, trên gương mặt trắng nõn có vài nét đỏ ửng, mất rất nhiều sức mới nghe rõ lời nói của nàng, lại vô thức bài xích lời nói của nàng, bước chân động rồi vững vàng mà đứng tại chỗ.

“Không có việc gì, ngươi cứ thay quần áo đi, ta đứng đây nhìn.”

Buột miệng rồi lại nhìn thấy sắc mặt kinh ngạc của Hiền Hiền, Minh Tịnh Hàm mới ý thức được mình vừa nói gì, vội vàng nghĩ cách chữa cháy, bày ra tư thế vua của một nước.

“Vừa nãy Trẫm ở trên triều đình, có vài vị đại thần đều ám tấu ngươi giết hại Lý Thiên Niên, trẫm muốn lại đây hỏi một chút xem có đúng hay không.”

Tĩnh Hảo cẩn thận quan sát thần sắc của cậu, cảm thấy đầu tóc ướt nhẹp dính vào da thịt, nước vẫn nhỏ xuống, cảm thấy không thoải mái.

“Nô tài cũng đang định giải thích với bệ hạ, thỉnh bệ hạ đợi ở gian ngoài, nô tài thay y phục xong sẽ ra tâu với bệ hạ.”

Nói đến nước này , Minh Tịnh Hàm cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng, ra ngoài cửa, lức xoay người định đóng đúng lúc nhìn thấy Tĩnh Hảo hất mái tóc ướt dầm dề từ áo trong trắng tinh, áo trong bị dính ướt chặt chẽ dán lên làn da, độ cung và chỗ hõm kia đã lọt hết vào tầm mắt của cậu, như một bức tranh hoàn mỹ mềm mại.

Làn da tuyết trắng, mái tóc dài đen nhánh, kết hợp ra một thứ dụ hoặc cực hạn.

Minh Tịnh Hàm lưu luyến đóng cửa lại, xoay người mở lòng bàn tay ra nhìn, sau khi nhìn chằm chằm một lúc mới nắm lại, phác họa ra một vài đường nét trong không khí.

Eo của Hiền Hiền nhỏ quá, cũng chỉ bằng một nắm tay mình.

Cảm thán một lúc, cậu nắm tay đè lên vị trí ngực trái, che lại nơi trái tim đang đập “Thình thịch” nhanh hơn so với lúc bình thường, hơn nữa ban nãy có vài lúc cảm giác như tim cậu sắp ngừng đập tới nơi, hô hấp của cậu vô tình ngừng lại.

Một ý nghĩ nháy mắt đã chiếm cứ tâm trí của cậu, tình cảm hoang đường và to lớn nảy nở trong đầy cậu, suýt nữa khiến cậu bật cười.

Không có khả năng, cậu có thể xem Hiền Hiền là phụ thân, thậm chí có thể đem nàng trở thành mẫu thân, lại nhất định không phải… người yêu được.

Không thể nào cậu lại có ý nghĩ như thế được.

Hiền Hiền là một người đàn ông, tuy rằng là thái giám, cậu chưa bao giờ kỳ thị nàng vì điều đó cả, nhưng chuyện này cũng đã chú định việc cậu không thể có tình cảm đó với nàng được.

Minh Tịnh Hàm đứng ở đình viện hít sâu vài cái, muốn xóa tan những hình ảnh trong đầu đi, một mặt cố gắng thuyết phục chính mình.

Nhất định là do cậu đã quá ỷ lại vào Hiền Hiền rồi, nhất định là như vậy.

Nhất định là như vậy.

P/s: Ái chà chà, Hàm Hàm biết yêu rồi cơ đấy.

Truyện chỉ được đăng tại: Mái ấm của Nadia, Wattpad, Dembuon.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *