Kỳ nguyện nhân sinh công lược – Thu Phong Uyển Hề [Edit]

Chương 13: Thua thiệt

Hits: 4

Kỳ nguyện nhân sinh công lược – Thu Phong Uyển Hề – Chương 13: Thua thiệt

Tác giả: Thu Phong Uyển Hề

Editor: Nadia

Bài hát: Life Goes On – Suga

Bạch Tường Vi bám vào mặt bên cạnh chỗ ngồi của Kỷ Dung Vũ, vừa quay đầu đã nhìn thấy Viên Hành Dã hoàn toàn quên hẳn “ân nhân cứu mạng” này, trong lòng cảm thấy vô cùng phẫn nộ và cay cú, theo bản năng lườm Hiên Viên Hành Dã một cái.

Ánh mắt của Hiên Viên Hành Dã quy tư một chút, đôi mắt hơi mang một ít trào phúng. Ánh mắt còn chưa kịp thu hồi, đã nhìn thấy hai chân trắng nõn của Kỷ Dung Vũ.

Hôm nay Kỷ Dung Vũ mặc một bộ váy liền áo, khoác một chiếc áo ngắn bên ngoài. Lúc này áo khoác không còn, lộ ra hai dây váy mảnh. Bởi vì cô ngồi bên ven hồ, lộ ra một đôi chân mượt mà mỹ lệ, lúc này chỉ cách đầu của Hiên Viên Hành Dã một thước.

Chân của cô thật sự rất đẹp, cơ hồ không nhìn thấy lỗ chân lông, giống như một khối ngọc trong vắt sáng lấp lánh.

Hiên Viên Hành Dã ngẩng đầu lên theo bản năng, ngay lúc cậu ta mới ngẩng đầu lên, Kỷ Dung Vũ đã đứng lên, đừng nói là cậu ta theo bản năng muốn nhìn trộm phong cảnh dưới váy, thậm chí cậu ta còn không kịp nhìn rõ vẻ mặt cô lúc này: “Quả nhiên bổn tiểu thư vẫn là người tốt, quả nhiên là ân cứu mạng gì đó, vẫn là phải mắc nợ tôi mới được. Chào nhé, thiếu nợ nhớ phải trả đấy nhé~” nói xong, cô xua tay dẫm lên đôi dày cao 7 phân, oai phong rời đi.

Lần đầu tiên Hiên Viên Hành Dã không hiểu được một người, nhưng hau tay vẫn dùng sức ngoi lên khỏi dòng sông, ngồi ở chỗ ngồi lúc trước của Kỷ Dung Vũ, toàn thân ướt nhẹp. Cậu ta rút điện thoại ra, tính năng không thấm nước khiến điện thoại vẫn còn sử dụng tốt. Bấm một dãy số, giọng cậu ta trầm xuống, giống như khi chất của mình: “Mang một bộ quần áo sạch sẽ lại đây, tôi ở XXX.”

Cúp điện thoại, trong lúc lỡ đãng nhìn thấy Bạch Tường Vi vẫn còn treo ở trên cầu, ánh mắt cô ta nhìn theo Kỷ Dung Vũ mang theo một chút ảo não và phẫn hận, Hiên Viên Hành Dã nhăn nhăn mày, ấn tượng đối với người mới quen biết này càng kém.

Kỷ Dung Vũ thoải mái rời đi, đối với sự hiểu biết của cô về Hiên Viên Hành Dã, loại trình độ “cứu trợ” này của Bạch Tường Vi, cùng lắm chỉ được một vài cái chi phiếu linh tinh mà thôi, mà sự thật đích xác như thế. Nhưng nếu không có điều gì bất ngờ xảy ra, “tự tôn” của Bạch Tường Vi đã chịu “miệt thị”, cô ta sẽ xe chi phiếu ngẩng đầu đi mất.

Kỷ Dung Vũ vô cùng vừa lòng với phần hát đệm ban nãy, đặc biệt sau khi nhìn thấy tài khoản của mình sau 4 tháng nỗ lực đã tăng thêm 2 con số “0”, tâm trạng càng trở nên tốt hơn.

Ánh mắt cô lập lòe, cô chuyển một số tiền vào tài khoản ngân hàng đặc biệt, không lâu sau, cô sẽ có được một tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ toàn quyền sử dụng. Có được tài khoản này, thời khắc của cô mới chính thức bắt đầu!

Từ giờ trở đi đến lúc tốt nghiệp, còn có ít nhất ba năm nữa.

Thời gian còn xem như sung túc, không phải sao?

Cô nhẹ nhàng cầm chiếc bút đánh dấu gạch chân một đoạn, cái tay kia vô cùng thông thuận vén sợi tóc mai lên, lộ ra một bên tai tinh xảo, mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt như chứa đựng toàn bộ sao trời, lại hơi có chút mông lung. Nhưng cô lại đang đắm chìm trong ánh sáng mặt trời, thoạt nhìn vô cùng mâu thuẫn, lại vô cùng hợp lý.

Ân Hiền Vũ ngồi ở toàn nhà bên cạnh cảm thấy như thế, mà Hiên Viên Hành Dã đúng lúc đang đi ra từ phòng học của Kỷ Dung Vũ, không biết vì sao lại dừng bước chân bên cửa sổ, theo bản năng nhìn thoáng qua cũng cảm thấy như thế.

Dòng chảy thời gian cứ yên lặng chảy trôi nửa tháng, cuộc sống của Bạch Tường Vi cũng không khác trước là mấy. Mỹ nữ cứu anh hùng, không giống như trong tiểu thuyết được nam chính nhìn với con mắt khác, còn hành vi trông cỏ vẻ là khiêu khích cùng với lời nói của Kỷ Dung Vũ, cũng kỳ tích không bị Hiên Viên Hành Dã chú ý tới cũng như bị trả thù.

Truyện chỉ được đăng tại: Mái ấm của Nadia, Wattpad, Dembuon.vn

Nadia

"What I edited reflect part of myself."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *