Bút ký phản công của nữ phụ pháo hôi – Từ chương 1691[Edit][Xuyên nhanh]

Chương 1696: Yêu quái lục (8)

Hits: 92

Chương 1696: Yêu quái lục (8)

Tác giả: Ngận Thị Tiểu Tình

Editor: AnGing

Bài hát: Songs That’ll Make You Feel Like A (Waltzing) Princess

Editor: AnGing

Cho nên, lúc này đây Nguyên Lương kỳ thật là một nam phụ dự phòng.

Kỳ thật chưa chắc đã nam phụ, nhiều nhất chỉ được xem như là một con yêu quái có thực lực tương đối nhỏ yếu, lại thích  An Ngọc Quân, tự nguyện gánh vác trách nhiệm chăm sóc An Ngọc Quân.

Phụ trách khoảng thời gian Vua Rắn biến mất, chăm sóc cẩn thận, tỉ mỉ cho An Ngọc Quân, và hai đứa nhỏ.

Đợi tới khi chính chủ trở lại, lấy cớ là thiên địch, thuận lý thành chương giết chết tình địch.

Có lẽ ở trong mắt người ngoài, Nguyên Lương được xem là con cóc ăn thịt thiên nga.

Một câu cảm ơn cũng không có, còn định giết chết người ta, thế giới yêu quái đều là nói một lời không hợp, không hai lời giết người ta sao?

Ninh Thư thấy An Ngọc Quân cầm chén thịt ăn xong, hỏi: “Ăn nữa không?”

“Cảm ơn, tôi không thèm ăn lắm.” An Ngọc Quân nói với Ninh Thư.

Nếu không ăn,còn lại đều là của mình, Ninh Thư cũng không ép An Ngọc Quân ăn.

Rõ ràng An Ngọc Quân ăn một ít như thế là không đủ, lúc trước nghe thấy Ninh Thư nói có thể đêm đó triền miên cùng cô là một con rắn dâm tặc.

Trong lòng An Ngọc Quân nghẹn muốn chết.

Ngay cả cơm cũng ăn không vào.

Ninh Thư không biết rằng lời nói của mình có thể khiến người khác bối rối, một tay cầm xương gặm, vừa nói: “Cô ngủ trên sô pha trong phòng khách đi.”

“Tốt nhất đừng rời khỏi đây, chỉ cần ra ngoài sẽ bại lộ yêu khí, đương nhiên, nếu cô muốn ra ngoài tôi cũng không ngăn cản đâu.”

An Ngọc Quân gật đầu, “Cảm ơn anh.”

“Con ưng mù, sao ngươi không thân sĩ một chút vậy, sao có thể để mẹ ta con gái ngủ trong phòng khách đưuọc, nhẽ ra người phải ngủ trong phòng khách mới đúng chứ.” Giọng nói của tiểu loli vang lên từ trong bụng.

Ninh Thư đẩy mắt kính, “Đây là phòng của ta, ta nộp tiền nhà, ta ngủ trong phòng ngủ thì làm sao, ai quy định ta phải ngủ trên sô pha?” Ninh Thư liếm mỡ dính trên ngón tay mình.

Đừng nói như kiểu người khác phải làm như thế.

Đừng nghĩ rằng tiểu loli còn nhỏ nói ra mấy câu như thế là đáng yêu, thực ra vô cùng hỗn xược.

Tôi giúp anh là tình cảm, không giúp anh là chuyện bình thường.

“Ngươi là đàn ông, chăm sóc phụ nữ một chút thì có làm sao đâu, hơn nữa còn là một người phụ nữ đang mang thai, ngươi không có phong độ chút nào.” Tiểu loli nhịn không được nói.

“Đừng đụng vào giới tính, đàn ông hay phụ nữ đều là người, cho ta một cái lý do, để ta hẳn phải cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc mẹ của mấy đứa?” Ninh Thư hỏi ngược lại.

Xã hội có vẻ như đang chăm sóc phụ nữ, thực ra đang cướp đi quyền lợi cạnh tranh công bằng của phụ nữa.

Đây là quan niệm nuôi dưỡng độc hại.

Giống như phụ nữ thì nên được chăm sóc, không cần làm việc khó, không cần đi cạnh tranh, phúc lợi cần có cũng không cần tranh thủ.

Đứa nhỏ này bá đạo quá, biết cha mấy đứa không tới được, nhưng bây giờ còn phải đi nhờ người khác bảo vệ, không biết liêm sỉ à?

Được, mấy người giỏi, thì tự đi mà làm.

Tiểu loli nói xàm ba láp trong bụng mẹ, không biết nói gì, dù sao Ninh Thư cũng không nghe rõ cho lắm.

Ninh Thư ghét nhất là con nít ranh.

“Thực xin lỗi, con nhỏ không biết gì.” An Ngọc Quân xấu hổ nói, “Tôi có thể ngủ sô pha, cảm ơn anh đã cho tôi chỗ dung thân.”

Ninh Thư thu dọn chén đũa, định đi rửa, An Ngọc Quân vội vàng đứng lên, bụng của cô v=cũng nảy lên nảy xuống hai cái, khiến Ninh Thư nhìn mà hốt hoảng.

Mạng cũng cứng thật, tới giờ con vẫn không việc gì.

Thai phụ bình thường đều vô cùng cẩn thận, nhưng bụng của An Ngọc Quân vẫn không có việc gì.

Ngã oành ra đất vẫn bò dậy chạy tiếp được.  (Truyện chỉ được đăng tại: Mái ấm của Nadia, Dembuon.vn, Wattpad.)

“Để tôi rửa bát, tôi không có gì để báo đáp, việc nhà để tôi làm.” An Ngọc Quân đón lấy chén đãu trong tay Ninh Thư.

Ninh Thư đưa chén đũa cho An Ngọc Quân, không có lý gì mà cô phải luôn chăm sóc An Ngọc Quân cả.

An Ngọc Quân rửa bát trong bếp, Ninh Thư mở máy tính, bắt đầu vẽ truyện tranh.

Trong phòng bếp, hai đứa nhỏ trong bụng An Ngọc Quân bắt đầu nói chuyện.

“Mẹ, mẹ đừng có thích con ưng mù này đấy, so với cha thì hắn quá yêu.” Bé trai nói.

“Đúng vậy, hơn nữa còn không hề có phong độ thân sĩ một tí nào, cha nhất định sẽ tìm tới chúng ta.” Tiểu loli nói.

“Hơn nữa ưng và xàlà thiên địch, tình cảnh hiện giờ của con và em có hơi nguy hiểm.” Bé trai nói.

“Mẹ, mẹ đừng thích thiên địch của bọn con nha, hắn sẽ ăn thịt bọn con mất.” Tiểu loli sợ hãi nói.

Ninh Thư tuy rằng không thấy gì, nhưng tai cô thính, nghe thấy cuộc đối thoại trong nhà bếp, không kìm đưuọc nở nụ cười.

Một người đàn ông xa lạ đối xử tốt với một người phụ nữ, trừ tình yêu ra thì là có mục đích gì đó.

Hai đứa nhỏ sợ An Ngọc Quân không thích cha mình, cho nên ra sức nói xấu Ninh Thư.

Tình yêu là hy sinh và phụng hiến, nguyên nhân chính là vì yêu An Ngọc Quân, mới cung phụng ba mẹ con nhà này.

Còn vô thức lấy lòng hai đứa nhỏ.

Hai đứa nhỏ thì sao, một mặt ra vẻ đang khảo nghiệm xem Nguyên Lương có xứng với mẹ mình không.

Kỳ thật trong lòng hai đứa chỉ có cha mình thôi.

Chẳng qua Ninh Thư thắc mắc, sao hai đứa nhỏ biết cô bị cận.

Sao biết cô đeo kính.

Cách cái bụng còn có thể nhìn thấy cơ à.

Ninh Thư dùng máy tính tra một ít tư liệu về rắn.

À, rắn không dùng mắt nhìn mà dùng cảm ứng nhiệt để cảm ứng con mồi.

Tất cả sinh vật đều có độ ấm, loài rắn vô cùng mẫn cảm với nhiệt độ.

Chẳng qua là con của Vua Rắn, ngoại trừ bản năng của loài rắn thì còn có một vài bản lĩnh lợi hại khác.

Nhìn xuyên bụng chỉ là trò mèo mà thôi.

Trong lòng Ninh Thư còn có suy nghĩ khác, An Ngọc Quân ở đây, chắc chắn Vua Rắn sẽ tìm tới, lúc đó là có thể đánh nhau rồi, nếu không còn phải chạy loạn tìm gã nữa.

Nhưng mà không biết hắn đi đâu, vứt vợ vứt con một mình không nơi nương tựa.

Ninh Thử cầm bút vẽ truyện trong tay, vẽ trên màn hình.

An Ngọc Quân quét tước phòng bếp sạch sẽ, xoa tay trên tạp dề, gỡ tạp dề đi tới, nhìn vào máy tính của Ninh Thư.

“Hóa ra anh là họa sĩ truyện tranh, có thể cho tôi đọc được không?” An Ngọc Quân khách sáo hỏi.

“Không thể, truyện tôi vẽ là truyện người lớn, không phù hợp cho người thuần khiết như cô đọc.” Ninh Thư trực tiếp từ chối.

An Ngọc Quân ngơ ngẩn, sắc mặt ửng đỏ.

“Thô tục.”

“Đúng vậy, con ưng mù, ngươi thô tục quá.”

Hai đứa nhỏ nhất trí khinh bỉ Ninh Thư.

Ninh Thư không sợ gì cả, không để ý tới hai đứa nhỏ, cũng không ngẩng đầu lên nói chuyện với An Ngọc Quân: “Tôi là một họa sĩ nghèo, nuôi sống bản thân còn khó, bây giờ thêm ba mẹ con nhà cô, hơi miễn cưỡng.”

“Cô cũng biết, tôi là yêu quái nên sức ăn lớn, mà trong bụng cô cũng có hai con tiểu yêu, ăn càng nhiều.”

An Ngọc Quân lập tức nói: “Tôi có thể làm gì, thì tôi nhất định sẽ làm.”

Bây giờ An Ngọc Quân đã xem Ninh Thư như cọng rơm cứu mạng rồi, bên ngoài toàn là yêu quái muốn ăn thịt cô và con.

Chỉ có chỗ này là tương đối an toàn mà thôi.

Mặc dù con yêu này có vẻ lạnh lùng nhưng vẫn khác những con yêu quái khác, không lúc nào cũng muốn ăn thịt ba mẹ con cô.

Coi như đánh cuộc một lần đi.

Truyện được đăng tại Mái ấm của Nadia, Wattpad và Dembuon.vn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *