SỔ TAY TẨY TRẮNG TRA NAM [EDIT] [XUYÊN NHANH]

Chương 34: Ảnh đế cặn bã (1)

Hits: 9

Sổ tay tẩy trắng tra nam – Chương 34: Ảnh đế cặn bã (1)

Tác giả: Đường Trung Miêu

Editor: AnGing

Bài hát: Sway (Quién será) | Lupin (2021)

Dã ngoại sinh tồn là một gameshow đang hot nhất tính tới thời điểm hiện tại, nội dung thường là đưa các minh tinh tới một hòn đảo hoang không người, bọn họ phải hoàn thành một vài nhiệm vụ, camera phi hành sẽ đi theo họ để quay phim, livestream để đảm bảo khán giả có thể xem được những hình ảnh chân thực nhất.

Hiện giờ cơ bản là một kỳ 7 người, các khác mời có người nổi có người không nổi, bởi vì không có kịch bản, cảnh quay chân thật, có những minh tinh sau khi trải qua show thực tế này đã mất rất nhiều fan vì hình tượng bị sai lệch, cho nên sau khi Dã ngoại sinh tồn phát thiệp mới, chỉ có một vài minh tinh tự tin có thể duy trì hình tượng mới chấp nhận tham gia, vốn dĩ ảnh đế trước sẽ từ chối lời mời lúc này.

Diện mạo của Vệ Minh Ngôn cho dù là ở trong giới giải trí cũng là một mỹ nam hiếm có, bời vì vẻ ngoài này của anh ta và bối cảnh sau lưng mình, anh ta nhanh chóng nổi trong giới giải trí, đạt được danh hiệu ảnh đế ở độ tuổi trẻ.

Hình tượng của anh ta là hào hoa phong nhã, lịch sự nhã nhặn, tất nhiên đây chỉ là ở trên màn hình thôi.

Anh ta là một người khá gia trưởng, Tống Kỳ đã từng đề cập tới chuyện kết hôn, ảnh đế không chỉ không đồng ý, còn yêu cầu Tống Kỳ phải rời khỏi giới giải trí khi đang trong thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp để chuyên tâm ở nhà quán xuyến gia đình, thậm chí còn lén lút ngáng chân Tống Kỳ, hai người đã cãi nhau vì chuyện này rất nhiều lần, lâu dài, Tống Kỳ mệt mỏi, cô muốn chia tay.

Kỳ thật lúc này ảnh đế đã không còn thích cô như trước nữa, nhưng anh ta có dục vọng chiếm hữu cao, sống chết không đồng ý chia tay, Tống Kỳ hỏi vì sao, anh ta trả lời rằng do mình thích cô.

Tống Kỳ là thật sự thích anh ta, hai người lúc thì ngọt bùi, lúc thì nảy lửa, cứ như vậy ở bên nhau, nhưng cô lại không biết rằng, mỗi khi cô và anh ta cãi nhau xong, anh ta sẽ đều giận chó đánh mèo lên Bạch Phong Vũ.

Đá nó một cái, hoặc là đạp đổ chén cơm của nó, hoặc cố tình bỏ đói nó, quát tháo nó cũng là chuyện thường tình.

Bạo Phong Vũ là một con chó già trung thành, cho dù bị nam chủ nhân đối xử như thế, nó cũng chỉ tủi thân kêu mấy tiếng, rúc trong góc đợi anh ta hết giận, cũng không mang thù, đây cũng chính là nguyên nhân mà Tống Kỳ mãi vẫn không phát hiện ra chuyện này.

Nhưng tới lần nọ khi hai người lại cãi nhau vì chuyện anh ta muốn Tống Kỳ rời khỏi ngành giải trí, nghỉ việc ở nhà, hai người đang cãi nhau dở thì người đại diện của Tống Kỳ gọi tới, báo cho cô rằng có buổi hẹn cô phải tới, cô đành tạm thời rời đi, nhưng ảnh đế vẫn còn giận dữ, nhìn thấy chú chó ngoan ngoãn nằm trong góc, thì vừa đá vừa mắng, đuổi nó ra khỏi nhà.

Bạo Phong Vũ đã lớn tuổi, bây giờ là mùa đông, ngoài trời gió rất lạnh, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn nằm canh giữ ở ngoài cửa, mãi cho tới khi ảnh đế mở cửa ra phát hiện nó vẫn còn nằm ở đó, thẳng tay kéo nó lên xe mang ra ngoài vứt.

Khi anh ta lái xe rời khỏi, con chó lông vàng ban nãy vẫn luôn dịu ngoan lúc này mới trở nên nôn nóng, nó liều mạng đuổi theo phía sau, muốn trở lại bên cạnh chủ nhân, ảnh đế nhìn thấy qua gương chiếu hậu, không chỉ không có chút thương cảm nào, ngược lại còn thấy sung sướng trong lòng. (Trời ơi thằng khốn huhu TT^TT)

Anh ta biết Tống Kỳ quan tâm để ý con chó đã từng cứu mạng mình này tới cỡ nào, chỉ cần tưởng tượng tới vẻ mặt tuyệt vọng của Tống Kỳ sau khi biết chó của mình mất tích là trong lòng anh ta lại vui sướng vô cùng.

Vứt con chó mà bạn gái xem như châu bảo, còn trách cứ bạn gái bỏ rơi mình vì một con chó, sau này khi anh ta phát hiện tình huống của cô và nam chính, đã không thèm giúp đỡ thì thôi, thậm chí còn đắc ý trào phúng cô, ở lúc ấy, trong lòng Tống Kỳ vẫn còn quyến luyến anh ta.

Có thể tưởng tượng được rằng, sau khi cô gái bất lực nhìn thấy vẻ mặt của người yêu cũ mình, sẽ tuyệt vọng tới cỡ nào.

Vệ Minh Ngôn kết luận, tra nam cả trong lẫn ngoài.

Trước đó phải tìm được chó đã.

Bạo Phong Vũ từ nhỏ đã được nữ chính nhận nuôi, là thú cưng mười năm, tình cách hiền lành, trên cơ bản không có năng lực công kích, hơn nữa nó cũng đã già rồi, căn bản không có cơ hội sinh tồn ở ngoài.

Sau khi bị ảnh đế vứt bỏ, nó đuổi theo xe tới thành phố, Bạo Phong Vũ chưa từng tới nơi đó, bởi vậy chỉ có thể mê mang đi lại khắp nơi, hy vọng có thể ngửi được mùi hương của chủ nhân, đang lang thang thì gặp được nam chính nguyên gốc, đưa về nhà.

Nếu nói ảnh đế là một tên tồi tệ thì nam chính nguyên gốc là một gã biến thái chính tông, gã cũng là một ảnh đế trong giới giải trí, diện mạo thì ôn nhuận như ngọc, được nhiều fans hâm mộ, nhưng khác với  Vệ Minh Ngôn bất đồng, gã không có hậu trường, là từng bước một bò lên trên.

Ở trong giới giải trí áp lực không nhỏ, phương thức giải quyết áp lực của gã ta chính là ngược đãi động vật.

Tính cách của gã cẩn thận, những con vật gã mang về đều là động vật đi lạc, sau khi nó chết thì lén lút chôn trong hoa viên của mình, đề phòng rủi ro.

Mãi cho tới khi gã đem Bạo Phong Vũ trở về, vô tình phát hiện ra nó là thú cưng của Tống Kỳ, làm bộ vô tình thấy ảnh chụp của Tống Kỳ, ra vẻ mình vô cùng thích con chó thì quả nhiên Tống Kỳ đã mắc mưu, vui mừng cầm theo hộp đồ ăn mà Bạo Phong Vũ thích ăn đi thăm nó.

Nếu đây là truyện ngôn tình thì cốt truyện sẽ là hai người nảy sinh tình cảm khi cùng chăm sóc một chú chó, hạnh phúc ở bên nhau, nhưng nó lại không phải.

Nam chính nhân lúc Tống Kỳ không cảnh giác, trực tiếp nhốt cô trong nhà, đè trên giường thành công hã.m h.iế.p cô, ngay trước mặt Tống Kỳ đang giãy giụa kháng cự, dùng chân đạp vào Bạo Phong Vũ, nhìn con chó già đã làm bạn với cô suốt bao nhiêu năm này, đã bảo vệ cô không biết bao nhiêu lần ư ử kêu rên, muốn né tránh lại không cách nào giãy giụa thoát, Tống Kỳ khóc lóc thỏa hiệp.

Không phải cô chưa từng nghĩ tới việc bỏ chạy cùng Bạo Phong Vũ, nhưng người đàn ông kia vô cùng cẩn thận, sao có thể để cô có cơ hội tiếp xúc tới nó, gã ta vẫn luôn không ngừng gửi hình Bạo Phong Vũ bị ngược đãi cho cô xem.

Tính cách Tồng Kỳ vốn rất mạnh mẽ, nhưng ai mà ngờ lại đụng phải một kẻ biến thái, nỗi đau mà cô trải qua người khác không thể tưởng tượng được, ảnh chụp trên tay gã ta mỗi lúc một nhiều, cùng càng ngày càng không thể để lộ ra ngoài, cô giống như bị rớt vào đầm lầy, vừng vẫy cỡ nào cũng không thể thoát, chỉ có thể càng lún càng sâu.

Mãi cho tới lần cuối Bạo Phong Vũ bị nam chính mang tới để đe dọa Tống Kỳ, chú chó già ngoan ngoãn, trung thành tận tâm cuối cùng cũng nhận ra rằng mình chính là điểm yếu của chủ nhân. giãy giụa bò tới ban công, nhảy xuống.

Nó nhảy xuống lầu không chết, lại vẫn bị độc chết, tới cuối, Tống Kỳ vẫn không thể bảo vệ được thứ quý giá của mình, cô lựa chọn giết chết những người này, cũng lựa chọn tự sát.

Đây là một đời đáng thương và thê thảm của Tống Kỳ.

Sau khi Vệ Minh Ngôn đồng ý tham gia【 dã ngoại sinh tồn 】, anh thử gọi điện thoại cho Tống Kỳ, lần đầu tiên không có ai nghe máy, lần thứ hai có người bắt máy.

“Gọi tôi có chuyện gì?”

“Kỳ Kỳ, chuyện chia tay lúc trước, anh muốn nói chuyện với em.”

“Đừng nói nữa, chúng ta mới hẹn hò được ba tháng, anh đã có thể vứt bỏ Bạo Phong Vũ đã ở bên tôi mười năm trời, có phải là tôi đã từng nói với anh rằng nó đã từng cứu mạng tôi chưa? Tôi đã nói với anh là mười năm nay chỉ có nó làm bạn với tôi, tôi xem nó như người nhà! Vệ Minh Ngôn, tôi thật sự rất hối hận vì đã quen biết anh!”

“Anh sẽ đưa Bạo Phong Vũ trở về, em hãy tin anh…”

“Đợi tìm được rồi hẵng nói chuyện với tôi.”

Đầu dây bên kia, Tống Kỳ khóc lóc nức nở cúp điện thoại.

Sắc mặt cô tái nhợt, đôi mắt thâm quầng, sau khi thả điện thoại xuống thì đưa tay ôm trán, nước mặt ào ạt tuôn rơi.

Từ khi còn là một chú chó con Bạo Phong Vũ đã được cô nhận nuôi, nó ngốc nghếch, đói cũng không biết đường đi tìm cô xin đồ ăn, ở ngoài sao nó có thể chịu được, thời tiết bây giờ còn lạnh như thế, trời lại vừa mới đổ mưa…

Tống Kỳ càng nghĩ càng khó chịu, nức nở cuộn tròn người lại.

Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế, người cô tin tưởng nhất là Vệ Minh Ngôn, nhưng Vệ Minh Ngôn lại vứt bỏ Bạo Phong Vũ của cô, mấy ngày nay cô đã đi tìm khắp nơi nhưng đều không thấy, cô cũng đã đăng tin tìm kiếm ở tất cả các trang nhưng cũng vẫn không thấy, cô không biết phải làm gì bây giờ…

“Tít…”

Vệ Minh Ngôn cảm thấy hơi bất đắc dĩ, nhưng cũng không cảm thấy bất ngờ.

Bây giờ cơ thể của anh còn chưa khỏe hẳn, nhưng cũng không quá tồi tệ, cố chống người ngồi dậy, thay quần áo rồi đi ra ngoài.

Lái xe một tiếng đồng hồ, anh mới tới được quốc mậu, có sự nhắc nhở của cốt truyện, Vệ Minh Ngôn lượn lờ ngoài đường ba ngày, rốt cuộc cũng tìm được chú chó già đang nằm bò cạnh chiếc thùng rác.

Mới có mấy ngày ngắn ngủn, bộ lông tuy tối màu nhưng lại được chăm sóc sạch sẽ giờ đây bị bết lại với nhau, bên trên còn dính nước canh bẩn, chú ta đang híp mắt, có lẽ là bị sưng, bây giờ đang nằm rúc vào một góc, trông như đã chết vậy.

Vệ Minh Ngôn ngồi trong xe đeo lên khẩu trang, mũ, sau khi võ trang xong, duỗi chân bước tới chỗ Bạo Phong Vũ.

Bạo Phong Vũ đang run rẩy vì lạnh chun chun chiếc mũi, đột nhiên trở nên vô cùng phấn khởi.

Nó ngửi thấy mùi cậu chủ!

Vệ Minh Ngôn còn chưa tới nơi, Bạo Phong Vũ đã lao lực ngồi dậy, nỗ lực mở to đôi mắt sưng húp lên, cái đuôi bị rụng lông cũng bắt đầu phe phẩy, phát ra âm thanh nức nở.

Vệ Minh Ngôn vươn tay, Bạo Phong Vũ vui vẻ cọ vào tay anh, chú không biết mình bị vứt bỏ, cũng không biết rằng mấy ngày nay mình chịu khổ là do người đàn ông trước mắt này gây ra, chỉ phe phẩy đuôi, nỗ lực gâu gâu tỏ ra mình đang rất vui sướng.

“Bạo Phong Vũ thật ngoan.”

Người đàn ông đeo khẩu trang mặc một bộ quần áo quý giá, lại không hề ngại chú chó dơ bẩn, một tay ôm chú chó vào lòng, trên người Bạo Phong Vũ có vết thương do bị chó hoang cắn, cho dù bị bế lên khiến nó rất đau, nhưng nó lại như không hề cảm nhận được, ngoan ngoãn nằm trong lòng Vệ Minh Ngôn.

Chờ đến bị bế lên xe, chú ta bắt đầu cảm thấy nôn nóng, kêu rên nức nở, đôi mắt sưng nhìn như đang khóc, ngoan ngoãn buồn bã nhìn về phía chủ nhân.

Hiển nhiên, chú ta vẫn nhớ lần trước mình lạc mất chủ là bởi vì đã lên chiếc xe này.

“Ngoan, ba đưa Bạo Phong Vũ đi bệnh viện.” Vệ Minh Ngôn xoa chiếc đầu thê thảm của chú chó già, dịu dàng an ủi nó.

Lúc mới bắt đầu theo đuổi Tống Kỳ, để ôm được mỹ nhân, ảnh đế luôn mồm nói mình yêu chó, còn tự xưng là ba của Bạo Phong Vũ, Tống Kỳ là mẹ, đây cũng chính là lí do đầu tiên khiến Tống Kỳ tin tưởng gã.

Được Vệ Minh Ngôn an ủi, Bạo Phong Vũ nhanh chóng yên tĩnh lại, hưởng thụ sự yêu thương của chủ nhân, chú ta không hiểu vì sao chủ nhân lại đột nhiên đối xử tốt với mình như thế, nhưng bộ não nhỏ bé của chú không thể lí giải được nhiều như vậy.

Rất nhanh xe đã tới trước cửa bệnh viện thú y, lưu lạc vài ngày khiến cho tình trạng của Bạo Phong Vũ không tốt một chút nào.

Bộ móng vuốt vốn được chăm sóc kỹ lưỡng giờ đây mang đầy vết vảy chưa khô, trên người có rất nhiều miệng vết thương gió chó hoang cắn, cũng bị người tạt nước canh nóng lên người, phổi cũng có vấn đề, có thể nói mỗi lần chú ta hít thở là một lần đau đớn.

Thế mà chú có thể chịu đựng không kêu rên một tiếng, có thể nói là vô cùng ngoan ngoãn.

Sau khi bác sĩ chẩn bệnh xong, thấy người đàn ông đeo khẩu trang trước mặt lặng yên ôm chặt lấy chú chó, bác sĩ để ý thấy đôi bàn tay của anh vô cùng đẹp, như là hàng mỹ nghệ, nhưng giờ đây đôi tay ấy lại đang vuốt ve bộ lông bẩn thỉu của chú chó già, an ủi chú.

Loại tình huống này tương đối hiếm thấy, có thể nói, cho dù chủ có yêu quý vật nuôi của mình cỡ nào đi chăng nữa, cũng ít ai chịu vuốt ve bộ lông bị bẩn của chúng.

Đây chắc chắn là một người chủ nhân vô cùng yêu thương chó, bác sĩ nghĩ.

Bạo Phong Vũ bắt đầu tiếp nhận chẩn trị, hai hộ sĩ dịu dàng cạo lông giúp chú, nói nhỏ.

“Nhìn có vẻ như là một con chó hoang nhỉ?”

“Không phải, tôi mới nghe thấy bác sĩ nói rằng chú chó này là bị lạc mất, mới được tìm thấy, chủ nó buồn lắm, hình như là ôm tới đây, ban nãy tôi còn thấy anh ta vuốt ve, nói chuyện với nó, giọng nói dịu dàng hết mức, vô cùng dễ nghe.”

“Tôi cũng nghe bác sĩ bảo là chú chó này nếu muốn chữa cho khỏi hẳn cũng cần một khoản tiền lớn, người kia không hề do dự chút nào tới thanh toán, chú chó này cũng may thật đấy, dặp được một chủ nhân tốt như vậy.”

“Đúng vậy, tuy rằng khổ chút, nhưng may là đã tìm lại được rồi.”

Nét mặt Vệ Minh Ngôn dịu lại, anh dựa lưng vào tường, đang nói chuyện với người đại diện.

“Cậu với Tống Kỳ bị điên à? Tìm chó khắp nơi, không tự ngẫm lại xem mấy ngày nay nghỉ ngơi như thế nào, tôi đã làm theo ý cậu rồi còn gì nữa? Thuê người đi tìm, cậu đã tìm nhiều người đi tìm chó thất lạc như thế rồi, lại còn nhất quyết muốn tự mình đi? Đợi tới khi nào chết đột ngột thì mới vui đúng không?”

“Anh, em tìm được Bạo Phong Vũ rồi.”

Người đại diện ngơ ngẩn, mới thôi không lải nhải nữa, “Tìm thấy rồi, mau nói cho Tồng Kỳ biết đi!”

“Không, trước tiên đừng nói cho cô ấy biết, tình trạng của Bạo Phong Vũ không tốt lắm, nếu cô ấy mà thấy chắc chắn sẽ khó chịu.” Vệ Minh Ngôn mệt mỏi nhắm mắt lại, giọng anh khàn khàn, “Đều là lỗi của em, nếu không phải do em, Bạo Phong Vũ sẽ không phải chịu khổ như vậy…”

Trong phòng, hai người hộ sĩ đã sơ cứ tốt cho Bạo Phong Vũ, lại thấy người đàn ông đang đứng ngoài cửa.

Đẹp trai quá! Dù chỉ thấy được mắt với lông mày cũng vô cùng đẹp!

Chân cũng dài, tay còn đẹp, giọng nói cũng hay nữa!

Một người hộ sĩ không nhịn được phải móc điện thoại ra lén chụp một tấm.

【 Gặp được chủ của chú chó trong bệnh viện, tuy rằng không thấy rõ mặt nhưng lại vô cùng dịu dàng, giọng nói vô cùng hay, đối xử với chú chó vô cùng tốt, đúng là một chủ nhân tốt! 】

Cô đăng Weibo xong, lại bị gọi đi làm việc, vội vàng cất điện thoại đi, không ngờ dưới bài đăng của cô có một bình luận trả lời.

【 Sao tui thấy người này nhìn giống Vệ Minh Ngôn thế nhỉ? Đều vô cùng đẹp trai!! 】

Truyện chỉ được đăng tại: Mái ấm của Nadia, Wattpad, Dembuon.vn

Nadia

"What I edited reflect part of myself."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *