SỔ TAY TẨY TRẮNG TRA NAM [EDIT] [XUYÊN NHANH]

Chương 35: Ảnh đế cặn bã (2)

Hits: 4

Sổ tay tẩy trắng tra nam – Chương 35: Ảnh đế cặn bã (2)

Tác giả: Đường Trung Miêu

Editor: AnGing

Bài hát: Destiny – Rich Miller (Freaking Romance OST)

*Freaking Romance là 1 bộ manhwa khá hay, gồm có 3ss kể về tình yêu và sự thấu hiểu giữa hai con người của hai thế giới song song. Cốt truyện khá mới và hấp dẫn, quan trọng là art đẹp, mọi người có thể đọc thử. 😉 

Bạo Phong Vũ cảm thấy cậu chủ nhà mình hơi kỳ lạ, cậu không đuổi nó ra khỏi phòng như ngày xưa, cũng không đạp đổ bát ăn cơm của nó, mà lại nói năng nhỏ nhẹ, đút cơm cho nó ăn.

Chú ta chỉ thắc mắc một giây vì sao đột nhiên chủ nhân của mình lại trở nên kỳ lạ như thế, rất nhanh chú không hề có khúc mắc nào mà tiếp nhận một người chủ tốt như thế.

Chiếc mũi ướt át do bị ốm dí lên người anh ngửi ngửi, chú chó bị cạo lông vui vẻ vẫy đuôi, thè chiếc lưỡi lúc lắc.

Bây giờ chú ta đang nằm trên một cái đệm mềm mại, trong phòng bật điều hòa, vô cùng ấm áp.

“Bạo Phong Vũ ngoan quá.” Vệ Minh Ngôn đút cho nó ăn xong, bắt đầu bôi thuốc cho nó, bác sĩ dặn dò rằng khi bôi thuốc lên sẽ hơi nhói một chút, nhưng chú chó già lại vẫn ngoan ngoãn nằm đó, để mặc cho chủ nhân bôi thuốc.

Cho dù từng bị vứt bỏ, cũng đã từng bị đánh chửi, nhưng nó mãi mãi sẽ đơn thuần như thế.

Đây là chủ nhân của nó, người sẽ không làm hại nó.

Mãi cho tới khi Vệ Minh Ngôn bôi thuốc lên miệng vết thương của nó, anh cảm giác được cơ thể chú ta căng cứng lại, chú ta âm thầm nức nở, lại vẫn giãy giụa cọ đầu vào ống quần của chủ nhân.

Đúng là một chú chó ngoan.

Vệ Minh Ngôn bôi thuốc xong, đôi tay trắng nõn xoa nhẹ lên bộ lông sạch sẽ của chú chó, dịu dàng nói, “Xin lỗi, ba sai rồi.”

“Ư ử…” dường như Bạo Phong Vũ cũng cảm nhận được tâm trạng của anh đang không vui, chú rầm rì, không hề mang thù cọ lên người anh.

Trong mắt anh tràn đầy sự áy náy, anh bế Bạo Phong Vũ lên, ôm nó như ôm một chú chó con, có hơi nặng chút, mặc dù mấy ngày chịu khổ khiến nó bị sút cân, nhưng rốt cuộc thì nó cũng là một con chó trưởng thành, mới ôm một lúc, chân Vệ Minh Ngôn cũng đã tê rần.

Thế mà anh lại như không cảm thấy gì, vẫn ôm chặt lấy chú, họ ngồi trên tấm thảm lông trước cửa sổ, cùng nhau ngắm ánh nắng mặt trời.

Một người một chó ngồi cạnh nhau, dịu dàng tận hưởng ánh nắng mặt trời.

Lúc người đại diện bước vào thì nhìn thấy cảnh này, anh ngẩn người, đợi tới lúc Vệ Minh Ngôn xoay người nhìn lại, lúc này mới chần chờ hỏi, “Bạo Phong Vũ không sao chứ?”

“Chịu khổ nhiều lắm.” Người đàn ông anh tuấn lên tiếng, anh đưa mắt nhìn xuống, đôi tay dừng lại trên người chú chó già, dịu dàng vuốt ve nó, mà Bạo Phong Vũ trong lòng anh cũng ngoan ngoãn rầm rì một tiếng, hưởng thụ tình yêu của người đàn ông này.

Nói thật, người đại diện cũng cảm thấy bất ngờ.

Trong ấn tượng của anh, cho dù trước mặt Tống Kỳ Vệ Minh Ngôn luôn tỏ ra thân thiết với Bạo Phong Vũ, thực ra sau lưng luôn ngầm ghét bỏ nó, chê chú ta xấu xí, chê chú ta không cường tráng như những chú chó khác, chê nó không hút fan giống như những chú chó khác trên Weibo.

Đối với những ngôi sao nổi tiếng như bọn họ mà nói, nuôi chó có thể không cần chúng nó thu hút fan, nhưng đối với ảnh đế, một con chó không thể giúp gì cho anh ta thì anh ta cần gì tới nó?

Ngoại trừ được cái tên Bạo Phong Vũ còn xem như hay ra thì nó còn có tác dụng gì?

Nó sống được 10 năm, màu lông cũng xấu, thần trí cũng không còn tốt như xưa, lại còn không hề nhạy bén chút nào, mỗi ngày cũng chỉ biết đứng lên lè lưỡi vẫy đuôi cũng chẳng biết làm gì?

Nếu để cho fan của anh ta biết anh ta có một con chó như thế, mọi người còn tưởng anh ta bị ngu đấy!

Đây là nguyên văn lời nói của ảnh để với người đại diện.

Tất nhiên trước mặt Tống Kỳ thì anh ta không nói như thế, anh chỉ nói rằng hiện tại hai người còn đang bí mật hẹn hò, nếu để lộ chuyện của Bạo Phong Vũ ra, mặc dù Tống Kỳ cũng không nổi cho lắm nên có thể mọi người sẽ không để ý con chó của cô cho lắm, nhưng nhỡ đâu?

Tuy rằng người đại diện không mấy đồng ý với cách hành xử của vị ảnh đế này, nhưng ai bảo người ta có bối cảnh cơ chứ?

Bởi thế anh ta vẫn luôn cố gắng hết sức có thể để duy trì hình tượng bên ngoài của ảnh đế, chưa từng hé một lời với Tống Kỳ.

Trong mắt người đại diện, loại người như ảnh đế điển hình cho thể loại ích kỷ, đối mặt với tỷ lệ bị mất một lượng nhỏ fan anh ta sẽ nhất quyết không đồng ý công khai mối quan hệ của mình với Tống Kỳ, không cho người ta một tí bảo đảm nào cũng muốn bắt người ta bỏ việc, cũng có thể vì cãi nhau một chút với cô mà đem vứt con chó cô nuôi đã mười năm trời.

Một người như thế, cho dù có vẻ ngoài đẹp cũng không thể chơi lâu.

Người đại diện vốn nghĩ như thế, nhưng tới hôm nay, anh lại nhìn thấy người đàn ông vô cùng dịu dàng vuốt ve tấm lưng trọc của Bạo Phong Vũ, cặp mắt trước kia từng được fans khen đi khen lại như ẩn chứa cả dải ngân hà giờ phút này đang đong đầy sự áy náy và hối hận, anh khó có lần hoài nghi mắt nhìn người của mình.

“Minh Ngôn, chuyện là như này, tôi đã hỏi bên phía 【 dã ngoại sinh tồn 】 , giờ họ đã xác nhận rằng chắc chắn Tống Kỳ sẽ tham gia, tổ tiết mục bên kia muốn chọn sân diễn nên lùi thời gian một chút, thời gian chuẩn bị mất nửa tháng, trước mắt có tin  báo là họ chọn một hòn đảo hoang, bên kia sẽ phát người đi thực địa, dùng camera, trong vòng nửa tháng này cậu có muốn nhận thêm việc không?”

Trong cốt truyện, thời gian nửa tháng này, Tống Kỳ vừa đóng phim vừa đi tìm chó, nhưng Vệ Minh Ngôn là ảnh đế, kiểu gì cũng sẽ có đãi ngộ khác, anh nhẹ nhàng vuốt ve chú chó già, giọng nói từ tính, “Anh, nửa tháng này em sẽ ở cạnh Bạo Phong Vũ.”

“Ngày xưa lúc em tỏ tình với Tống Kỳ, đã từng hứa hẹn sẽ đối xử tốt với Bạo Phong Vũ, cô ấy có thể tin tưởng em…”

Trong mắt chàng trai không hề dao động, chỉ ngơ ngác nhìn về phía ánh nắng, trên mặt không có vẻ gì là đau buồn, nhưng chỉ cần một câu nhẹ nhàng như vậy cũng có thể khiến người khác cảm nhận được sự đau thương.

“Ấy thế mà em lại thất hứa…”

Người đại diện ngơ ngẩn, anh ta không nghĩ rằng chuyện của Bạo Phong Vũ sẽ khiến Vệ Minh Ngôn khổ sở, nhưng nghĩ lại, phần lớn là áy náy với Tống Kỳ.

Anh biết cô gái kia, là cô nhi, không hề có bất cứ bối cảnh gì, cô ấy chỉ có chú chó này ở bên, lúc hai người mới quen nhau, hầu như ngày nào Tống Kỳ cũng nở nụ cười, lúc đó ai mà ngờ mọi chuyện sẽ trở nên như vậy.

“Minh Ngôn à, cậu cũng đừng khổ sở quá, không phải đã tìm được Bạo Phong Vũ rồi hay sao? Cậu chỉ cần đối xử tốt với nó, rồi nói chuyện tử tế với Tống Kỳ, cô ấy sẽ tha thứ thôi.”

“Không đâu, Kỳ Kỳ sẽ không tha thứ cho em đâu…” Rõ ràng đang tắm mình dưới ánh nắng mặt trời, chàng trai lại giống như đang chìm vào bóng đêm vậy, anh gục đầu xuống, giống như ôm Bạo Phong Vũ mới có thể khiến anh yên tâm lại.

“Anh, em biết, tính em vốn ích kỳ, lại còn khó ở, nhưng em thật sự rất thích cô ấy, vốn dĩ em nghĩa là chỉ cần xin lỗi thì cô ấy xe tha lỗi cho em thôi, thế nhưng, lúc em tìm thấy Bạo Phong Vũ nằm cạnh thùng rác…”

Giọng nói của Vệ Minh Ngôn tuyệt vọng, anh ôm chặt lấy Bạo Phong Vũ trong lòng, run rẩy nói, “Nó bị thương rất nặng, lưng bị hắt nước canh vào, móng vuốt toàn là máu, Bạo Phong Vũ ở sạch như thế, bình thường lúc ở nhà cũng sẽ không lại nhưng chỗ hôi bẩn, thế nhưng lúc em tìm thấy nó, nó đang nằm bên cạnh thùng rác, thấy em tới, nó còn vẫy đuôi nữa…”

“Ư ử…” Chú chó già hình như cũng cảm nhận được cảm xúc của anh, nhẹ nhàng phe phẩy cái đuôi, liếm liếm sườn mặt anh, giống như ngày xưa nó cũng đã từng an ủi Tống Kỳ như thế, liếm láp họ từng chút một.

Vốn dĩ trên mặt anh còn miễn không tỏ ra đau khổ, bị nó an ủi, lập tức đỏ mắt, anh bảo Vệ Bạo Phong Vũ, lẩm bẩm nói, “Xin lỗi, xin lỗi…”

Ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, Bạo Phong Vũ kêu gâu một tiếng, vẫy đuôi muốn an ủi anh.

Người đại diện nhìn cảnh tượng trước mắt, cái mũi cũng thấy cay cay, nhà anh cũng có nuôi một chú mèo, tuy ngày nào cũng mở mồm ra chê bai nó, nhưng nếu con chú mèo được nuông chiều từ bé, chưa chịu khổ bao giờ của anh ta cũng bị giống như Vệ Minh Ngôn miêu tả, anh cảm thấy chắc chắn mình cũng phát điên lên mất.

Tiếp theo, anh lại nhớ tới chuyện ngày hôm đó sau khi Tống Kỳ chia tay với Vệ Minh Ngôn, cậu ta uống rượu cả đêm, uống tới nỗi vào bệnh viện, anh ta đã làm việc với Vệ Minh Ngôn 5 năm trời rồi, anh biết người này sợ chết tới mức nào, mà một người như thế, lại có thể mặc kệ bản thân còn đang ốm, để ngoài tai lời dặn phải nghỉ ngơi cho tốt của bác sĩ chạy đi tìm Bạo Phong Vũ.

Anh không biết Vệ Minh Ngôn đã đi bao nhiêu nơi, nhưng anh biết mỗi lần mình gọi cho người nhìn như có vẻ máu lạnh này, anh cũng đều đang nói rằng mình vẫn đang ở ngoài tim Bạo Phong Vũ.

Có ngày trời mưa, người đại diện sợ Vệ Minh Ngôn bị cảm lạnh ốm, gọi điện thoại dặn anh ta quay về.

“Anh, bây giờ trời mưa, em còn có thể che ô, còn Bạo Phong Vũ thì sao?” Đây là lời đáp của Vệ Minh Ngôn lúc đó.

Anh ta đã từng cho rằng Vệ Minh Ngôn làm thể chỉ là vì muốn quay lại với Tống Kỳ, nhưng giờ đây, nhìn một người một chó ôm nhau, anh ta lại không cảm thấy chắc chắn nữa.

“Minh Ngôn, thế, chỗ Tống Kỳ thì sao?”

Người đàn ông có ngũ quan được fans ngợi ca là hoàn mỹ giờ phút này cúi đầu, dịu dàng vuốt ve chú chó, giọng nói nhỏ nhẹ, giống như đang đối mặt với thẩm phán, “Báo cho Kỳ Kỳ biết đi.”

***

Lúc Tống Kỳ nhận được điện thoại của người đại diện, cô đang ngủ bù, liên tục mấy ngày nay, cô chỉ đi đóng phim và tìm chó, mỗi ngày chỉ ngủ không tới 4 tiếng, chiều nay cô không phải đi quay phim, cô định đi tìm Bạo Phong Vũ, lại bị đẩy đi vào phòng ngủ.

“Nếu không ngủ thì đừng nói là tìm được Bạo Phong Vũ, đợi đột tử đi.”

Trong lòng cô có tâm sự, vốn nghĩ rằng lên giường sẽ không ngủ được, thế mà lại chìm vào giấc ngủ một cách nhanh chóng, nằm mơ, lại là ác mộng.

Mơ thấy Bạo Phong Vũ đang bị người đuổi theo, nó gào thảm thiết chạy trốn trên đường cái, mỗi người đi qua đều sẽ đạp nó một cái, Tống Kỳ trơ mắt nhìn nó chảy đầy máu, cuối cùng chết một cách thê thảm.

Bởi vậy, khi nghe điện thoại, trên mặt cô vương đầy nước mắt.

“Cái gì? Tìm được Bạo Phong Vũ rồi?”

Khi Vệ Minh Ngôn nhìn thấy Tống Kỳ, cô chỉ buộc một chiếc đuôi ngựa đơn giản, để mặt mộc, đôi mặt trong vắt mọi khi nay được tô điểm thêm bởi hai hàng thâm mắt, nhìn chung có thể nói là sắc mặt tiều tụy.

Tống Kỳ nhìn thấy Vệ Minh Ngôn cũng thấy hơi kinh ngạc, sau khi hai người chia tay thì chưa từng gặp nhau lần nào, nhưng trong ấn tượng của cô lúc nào Vệ Minh Ngôn cũng sẽ giữ trạng thái tinh thần tốt nhất, thế mà giờ đây sắc mặt anh tái nhợt, môi trắng bệch, đây là làm sao vậy?

Nhưng rất nhanh sự chú ý của cô đã chuyển dời lên người Bạo Phong Vũ đang được người đại diện ôm tới, ngay khi cô vừa nhìn thấy chú chó già ốm yếu đi rất nhiều, Tống Kỳ rưng rưng nước mắt.

Cô ngồi xổm xuống, nhìn Bạo Phong Vũ đang thè lưỡi, phe phẩy đuổi, vui tươi hớn hở giống như mọi khi nó vẫn hay đón cô đi làm về, vui mừng chạy tới, Tống Kỳ ôm đầu nó, nước mắt ứa ra.

Tay cô không ngừng vuốt ve đầu chú chó, “Tìm được là tốt rồi, tìm được là tốt rồi…”

“Mẹ rất nhớ con, Bạo Phong Vũ…”

Tuy rằng đã chịu khổ rất nhiều, nhưng chó ta không cảm thấy gì cả, nó cảm nhận được tâm trạng bất an của chủ nhân, liếm gương mặt cô để an ủi.

Gương mặt của Vệ Minh Ngôn trắng bệch, nhìn cảnh 1 chủ một chó gặp lại, đôi mắt anh ảm đạm, người đại diện đứng bên cạnh nhìn thở dài một hơi, thử nói đỡ giúp anh.

“Kỳ Kỳ, mấy ngày nay Minh Ngôn vẫn đang tìm Bạo Phong Vũ, vất vả lắm mới tìm lại được, cô xem giữa hai người có phải nên…”

Tống Kỳ đỏ mắt ngẩng đầu lên, nhìn qua đôi mắt giăng đầy tơ máu của Vệ Minh Ngôn đang đứng phía đối diện, nhớ lại những ngày tháng ngọt ngào năm xưa của hai người, ước định hai người đã hẹn thề…”

“Cảm ơn Vệ tiên sinh đã giúp tôi tìm lại Bạo Phong Vũ, tôi đưa nó đi trước.”

Nàng cuối cùng vẫn là rũ xuống mắt, ôn nhu vỗ vỗ Bạo Phong Vũ đầu, đứng lên, “Bạo Phong Vũ, đi thôi.”

Người đại diện còn định nói thêm gì, Vệ Minh Ngôn đã túm anh ta lại, đôi mắt anh bình tĩnh dõi theo bóng dáng người yêu cũ, gương mặt tràn đầy chua xót, “Anh, đừng nói nữa, Kỳ Kỳ không còn tin tưởng em nữa rồi.”

“Rốt cuộc cô ấy cũng sẽ không lại tha thứ cho em nữa.

Tống Kỳ đang định đưa Bạo Phong Vũ lên xe, đột nhiên nhận được điện thoại của người đại diện, “Kỳ Kỳ, em khoan hẵng đưa Bạo Phong Vũ đi, vừa nãy chị nhận được tin báo, nói rằng chuyện Vệ Minh Ngôn nuôi Bạo Phong Vũ đã lan tràn khắp trên Weibo rồi.”

Truyện chỉ được đăng tại: Mái ấm của Nadia, Wattpad, Dembuon.vn

Nadia

"What I edited reflect part of myself."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *