Cứu vớt vật hy sinh boss [Edit][Xuyên nhanh]

Chương 71: Thế giới ABO ( 2 )

Hits: 1

Cứu vớt vật hy sinh BOSS – Chương 71: Thế giới ABO ( 2 )

Tác giả: Cố Tô An Tạ Tịch

Editor: AnGing

Bài hát: Sick Enough To Die – MC Mong feat. Mellow

Editor: AnGing

Lúc cô duỗi tay lại Phượng Dập trong nháy mắt đã quên cả việc né tránh, chờ tới khi cô đảo mắt đánh giá cậu, thì mới như chó con giật mình, vội vàng hất tay cô ra, lui về phía sau vài bước, suýt nữa thì va phải lan can mà rơi xuống.

Tĩnh Hảo nhanh chóng tiến lên kéo cậu lại, lôi cậu về phía sau mấy bước mới buông lỏng tay ra, cũng nhân tiện lui về sau tỏ vẹ mình không có ác ý.

“Mới lúc sáng còn thấy giống một con Chow Chow thấy người là cắn, sao giờ lại thành một con Chihuahua bị giật mình rồi?”

Phương Dập cũng đã hồi phục tinh thần sau cú giật mình ban nãy, cậu nhìn người vừa lịch sự buông lỏng tay ra kia, đang định tỏ vẻ cảm kích, lời chưa kịp nói đã bị cô ngăn tại tại miệng.

“Ai là Chihuahua?!”

Cậu hung tợn nhìn người trước mắt, dựng hết gai lên, “Cô”, cậu đảo mắt nhìn Tĩnh Hảo, lướt qua nụ cười nhẹ của cô, cơn tức lúc nãy hóa thành pháo lép, cuối cùng chỉ có thể hộc ra một câu, “Cô mới là Chihuahua, một con Chihuahua màu bạc.”

“Ô hô, một con Chihuahua màu bạc,” Tĩnh Hảo cúi đầu nhìn lướt qua trang phục của mình, ngẩng đầu nhìn về phía người đứng cách mình vài bước, “Cậu không thích màu bạc à?” Cô hơi nhíu mày, giống như buồn thay cậu, “Nhưng đây là đồng phục quân đội, dùng quân hàm để quyết định màu sắc.”

Màu bạc?

Đôi mắt Phượng Dập nhìn thẳng về phía đầu vai của cô, bên trên là một chiếc quân hàm thuần bạc khắc hoa văn cổ xưa tinh tế, tú cẩm hoa nở rộ  thành từng mảng, vừa kiêu căng vừa khiêm tốn, uốn lượn trên cành, lan xuống trước ngực.

Hoa văn đó, tuổi tác này…

Phượng Dập lấy lại bình tĩnh, đặt tầm mắt lên gương mặt cô, “Cố Tĩnh.”

“Hóa ra là biết tên mình,” Tĩnh Hảo nhìn cậu, dứt khoát ngồi phịch xuống đất, không hề mảy may tới tro bụi dính lên quần áo, ngửa đầu nhìn cậu, “Có qua có lại, cậu tên gì?”

Cô kiên nhẫn mà đợi nửa khắc đồng hồ (15p), Phượng Dập đang đứng cuối cùng cũng chịu không nổi bỏ cuộc hộc ra tên mình, “Phượng Dập,” cậu nhắc lại, nhấn mạnh, “Là chữ “dập” trong “rực rỡ lấp lánh”.”

Cậu không phải Phượng Hân, không muốn mọi người nhầm cậu với Phượng Hân, lần sau gặp lại, sẽ luôn luôn gọi tên của Phượng Hân, giống như thể cậu không hề tồn tại vậy.

“Tôi biết rồi, Phượng Dập, “Dập” trong “rực rỡ lấp lánh”.”  Tĩnh Hảo vỗ vỗ chỗ bên cạnh, ý bảo cậu ngồi xuống cùng mình, tay vung lên lấy ra mấy vại rượu trong không gian, đặt xuống đất, “Giới thiệu tên cũng coi như quen biết, đúng lúc tâm trạng cậu không tốt, ta cũng vậy, chúng ta uống một chút chứ nhỉ?”

Phượng Dập rõ ràng vẫn còn do dự.

Tĩnh Hảo dứt khoát mở một vại rượu, không thèm đếm xỉa tới phản ứng của cậu, rót đầy mồm rượu, “Mãi mới cảm thấy đánh gần xong rồi, sắp được nghỉ ngơi một chút, ai mà ngờ lại thêm mấy chuyện phiền phức nữa, Đế đô này thật khiến người phải kính nhi viên chi…”

*Kính nhi viễn chi: Kính nể nhưng không dám tiếp xúc, lại gần.

Cô bưng vại rượu nói mấy câu đứt quãng, đang tính ném cái vại không đi lấy thêm một vại nữa, Phương Dập vốn đang đứng một bên lại gần ngồi xuống bên cạnh cô, mở bình uống hẳn một nửa, ho sặc sụa mất vài cái, “Tôi cũng muốn rời khỏi đây, tới một nơi không ai quen biết tôi, không có ai biết xuất thân của tôi, chỉ tiếc giờ tôi vẫn chưa thể rời đi được.”

Đế quốc Carter quản lý hộ tịch khá nghiêm khắc, hơn nữa có rất nhiều luật đều nhằm vào trẻ vị thành niên, giống loại người không được cha mẹ cho phép như cậu, ngay cả việc rời khỏi Đế đố, nơi sinh của cậu cũng còn làm không nổi. Mà cho dù hiện giờ Phượng gia không cần cậu đi chăng nữa, cũng sẽ không để cậu đi ra ngoài trở thành một trò cười.

“Hóa ra chúng ta đều không thích nơi này.” Tĩnh Hảo bưng vại rượu nhìn cậu, duỗi tay giơ lên trước mặt cậu, “Không vì tư tưởng lớn gặp nhau mà nâng chén chúc mừng một tí à?”

Cô giơ một vại rượu lên nhìn cậu, trong đôi mắt còn hiện lên tia sáng long lanh lấp lánh, tùy ý ngồi bệt xuống đất, xem nhẹ hết những thứ dơ bẩn xung quanh, khóe miệng nở một nụ cười bình tĩnh, không hề giống nguyên soái Alpha có tinh thần lực mạnh tới mức khiến quân địch nhìn thôi đã thấy sợ, nổi bật không ai không biết trong miệng mọi người kia.

Phượng Dập ngơ ngác nhìn cô.

Thân thế của Cố Tĩnh cậu cũng đã nghe rất nhiều, tất nhiên cũng có sự sùng kính đối với vị nguyên soái dựa sức mình giết thành một đường thênh thang này, nhưng cũng vì chuyện của cô quá ly kỳ, cho nên ngoại trừ việc ngưỡng mộ, cậu cũng không nghĩ thêm gì.

Chỉ là không ngờ rằng cũng có một ngày bọn họ sẽ giống như một đôi bạn, ngồi cùng nhau thổ lộ tâm sự không muốn kể cho ai này.

Giống như… chiến hữu kề vai chiến đấu nhiều năm vậy.

Cậu ngơ ngác một lúc lâu mới giơ bình rượu lên, cụng cô một chút rồi nói, “Cảm ơn.”

Tất nhiên Tĩnh Hảo biết ý nghĩa của câu nói “Cảm ơn” này, cô cũng lười mấy câu “Vốn dĩ chúng ta là huynh đệ” linh tinh các thứ, cô ngửa đầu rót một ngụm, xem như đáp lại lòng biết ơn của cậu.

Phượng Dập nhìn cô chằm chằm, giống như đã hiểu ý của cô, cũng như chưa hiểu gì, bên trong còn xen kẽ một chút cảm giác không chân thật.

Tĩnh Hảo quay đầu cười với cậu một cái, trên người cô đậm đặc mùi anh khí, khiến cho gương mặt tươi cười kia càng thêm tươi đẹp và đáng quý, không hề bủn xỉn nói với Phượng Dập, “Sao nào? Muốn tôi nói không cần cảm ơn à?”

Phượng Dập bị cô làm cho giật mình, vội vàng quay đầu đi, cầm bình uống vài hớp lớn, bị sặc tới mức đỏ bừng mặt.

Cậu lại liếc nhìn Tĩnh Hảo, thấy cô chỉ lo uống rượu, còn thuật tay vỗ vai cậu mấy cái.

Hai người ngồi uống hết mấy vại rượu, Tĩnh Hảo ném vại không đứng dậy, nhìn hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, quay lại nhìn về phía Phượng Dập đang còn ngồi đó, “Chỉ là uống rượu khó chịu quá, chi bằng đi làm mấy chuyện kích thích đi?”

Cô nói xong thì duỗi tay về phía cậu, Phượng Dập ngẩng đầu nhìn cô, chưa kijo nghĩ đã giơ tay nên, cảm giác được cái kén do sử dụng cơ giáp hằng năm thì càng nắm chặt lấy hơn.

Vừa an toàn vừa thô ráp, khiến cậu thật hâm mộ.

Truyện chỉ được đăng tại: Mái ấm của Nadia, Wattpad, Dembuon.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *